Hai là, trong lòng hắn vẫn còn chút lo lắng.
Có phải sự tồn tại quỷ dị này thực sự không nguy hiểm chút nào mà chỉ vô duyên vô cớ mang lại lợi ích cho người khác hay không?
Lý Phàm không tin.
Hắn định để những người này thử trước.
Nếu thật sự là như thế thì đời sau hắn có thể quay lại lần nữa.
Pháp mà Lý Phàm tu chính là trăm đời chứ không phải một đời.
Nỗi đau mất đi cơ duyên không hề tồn tại đối với hắn.
Lại một ngày nữa trôi qua trong tiếng đọc sách văng vẳng.
Ngày hôm sau, khi tất cả các tu sĩ đang nằm trên mặt đất tỉnh dậy thì đều thăng cấp lên một tiểu cảnh giới không có ngoại lệ.
Bọn họ mừng rỡ dị thường vì chỉ trong một đêm liền bù đắp được bao nhiêu công sức tu luyện!
Thế là, bọn họ cũng giống như sáu người trước đó, lập tức liên hệ thân bằng hảo hữu đến đây.
Dần dần, càng ngày càng có nhiều người biến đến cơ duyên ở đây.
Có vô số dòng người đến và đi, trên khuôn mặt bọn họ đều hiện rõ niềm vui sướng.
Lý Phàm chỉ yên lặng đứng quan sát bọn họ.
Trước khi thanh ngưu kéo xe vào Vân Thủy Thiên Cung thì Lý Phàm đại khái tính toán được số lượng người.
Tổng cộng có khoảng hai tên Nguyên Anh, sáu tên Kim Đan, mười chín tên Trúc Cơ và một số tu sĩ Luyện Khí đã vào gian nhà tranh này.
Bữa tiệc dù có sôi nổi đến đâu thì cũng sẽ có lúc tan rã.
Một tháng sau, cuối cùng Vân Thủy Thiên Cung lơ lửng ở chân trời xa xa cũng đã hiện ra.
Rốt cuộc, thanh ngưu kéo xe cũng đã đến điểm cuối của nó.
Lý Phàm cùng với đám tu sĩ khác lựa chọn lần lượt tránh ra khỏi phạm vi của xe và quan sát từ xa.