Khung cảnh xung quanh hỗn loạn nhưng Lý Phàm lại cau mày, hắn nhìn chằm chằm vào gian nhà tranh.
Bởi vì, trong nháy mắt khi Lưu Chí bước vào trong gian nhà tranh thì Sát Cơ Vô Tướng khóa chặt hắn đã bị vô hiệu rồi.
Kể từ khi Lý Phàm lĩnh ngộ được thức thần thông đó cho đến nay chưa từng xảy ra tình huống này bao giờ.
Trong mọi trường hợp, Sát Cơ Vô Tướng dùng để ngụy thiên mệnh đều không có bất lợi.
Mà bây giờ...
Bên trong gian nhà tranh này có thể có một sự tồn tại rất khủng bố.
Những tu sĩ khác không biết được sự lo lắng này của Lý Phàm mà lần lượt lại có thêm năm tu sĩ Luyện Khí tranh nhau tiến vào bên trong gian nhà tranh.
Về phần những tu sĩ Trúc Cơ kia thì vẫn rất thận trọng quan sát trạng thái ở bên đó.
Trong gian nhà tranh chẳng có gì thay đổi, chỉ có tiếng đọc sách tưởng như vạn năm không thay đổi vẫn vang vọng trong lòng mọi người.
Giọng đọc đó có vẻ rõ hơn một chút so với lúc đầu bọn họ đã nghe nhưng nó vẫn khó nghe như cũ, không ai trong số bọn họ có thể phân biệt được nội dung cụ thể.
Tuy trong lòng đám tu sĩ rất lo lắng nhưng cũng chỉ có thể chọn cách kiên nhẫn chờ đợi.
Sáng ngày hôm sau.
Dưới tình huống mà không ai phát giác ra, sáu người bước vào trong gian nhà tranh ngày hôm qua đột nhiên xuất hiện ở khoảng đất trống bên ngoài gian nhà.
Sáu người bọn họ nằm ngổn ngang trên mặt đất nhưng khí tức thì vẫn còn, dường như bọn họ chỉ vừa chìm vào giấc ngủ sâu.