"Bọn ta lại không dám mời những người có cảnh giới cao hơn nữa." Hắn bổ sung thêm.
"Bất kể tu vi như thế nào thì mọi người đều được đối xử như nhau." Lý Phàm hơi nheo mắt lại, đặc tính này khiến hắn liên tưởng đến quỷ dị.
"Nơi này cũng là một chỗ quỷ dị ư?" Lý Phàm không khỏi nghĩ đến nghi vấn này.
"Nếu như là thật thì sao quỷ dị kia lại không làm tổn thương đến người?" Lý Phàm cảm thấy có quá nhiều điểm kỳ lạ nên quyết định tự mình thử sức một lần.
Thế là, hắn lặng lẽ bay đến gần rồi đáp xuống trước gian nhà tranh và chậm rãi đi về phía trước.
Con quái vật không có miệng thì nhắm mắt làm ngơ với hắn nhưng sắc mặt của con quái vật cầm thanh mộc côn kia thì trở nên giận dữ khi hắn đến gần.
Lý Phàm nhíu mày và lập tức lùi về phía sau.
Sắc mặt của con quái vật cầm thanh mộc côn dần dần khôi phục lại bình thường.
Lý Phàm suy nghĩ một chút rồi tiếp tục tiến về phía trước. Lần này tốc độ bước đi của hắn càng lúc càng chậm nhưng con quái vật đó lại không chơi trò thăm dò này với Lý Phàm nữa.
Thanh mộc côn bỗng nhiên bay ra khỏi tay nó và nện vào người Lý Phàm.
Như thể bị ai đó đá mạnh một cước vào bụng hắn, quái lực đánh tới khiến Lý Phàm không tự chủ mà bay ra ngoài.
"A..." Lý Phàm hít sâu một hơi lạnh.
Thật sự rất đau.
Khi đám người nhìn thấy Lý Phàm thăm dò thất bại thì bọn họ cũng không quan tâm lắm. Thay vào đó, bọn họ tiếp tục tụm năm tụm ba lại thảo luận về việc ngày mai nên ứng phó như thế nào.
Lý Phàm vẫn đang hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi và không ngừng suy nghĩ.