Dưới Thiên Thị Địa Thính, Lý Phàm không cho rằng bản thân sẽ nhìn nhầm.
Hắn chợt nhớ tới nạn bão không ngừng tàn phá bừa bãi trong mấy năm ở biển Tùng Vân.
Trước đó cũng từng tìm kiếm tin tức liên quan tới nạn bão trong Thiên Huyền Kính, nhưng nạn bão này giống như căn bản không có ảnh hưởng bao lớn đến tu sĩ, căn bản không có ghi chép.
Hiện tại đã biết, đây hẳn cũng là đã chịu ảnh hưởng của Trường Sinh thiên tôn.
Lý Phàm nhớ, đời trước trước khi hắn vào biển Tùng Vân không lâu từng xảy ra một nạn bão rất lớn.
Hơn trăm hòn đảo bị phá huỷ.
Mấy năm sau đó, quy mô và tần suất xuất hiện của nạn bão càng ngày càng nhỏ, mãi đến khi Xích Viêm buông xuống.
"Trong chuyện này có lẽ có một vài bí ẩn. Chỉ là còn không phải lúc điều tra..." Lý Phàm ghi nhớ chuyện này trong lòng.
Lực chú ý lại lần nữa tập trung trên người Trương Hạo Ba.
Vẫn đang trong ngộ đạo.
Lý Phàm nhìn không ra nguyên nhân, mưa gió đầy trời như không có điểm cuối, không biết khi nào sẽ dừng lại.
Vì vậy chỉ đành phải để lại một tia tâm thần, thời khắc chú ý động tĩnh bên Trương Hạo Ba.
Phần lớn sự chú ý lại về tới trong Thiên Huyền Kính.
"Cược hết lên người một người hiển nhiên là không được, vẫn phải giăng lưới rộng mới tốt. Còn chưa từng thử xem Sát Cơ Vô Tướng nhiều nhất có thể tỏa định mấy người."
"Ừm, có thể tìm một vài tu sĩ sắp trúc cơ thử nghiệm xem."
Nói đến chuyện nghe ngóng tin tức, Lý Phàm bèn nghĩ tới Tiêu Tu Viễn.
Người này tuy tham tài sợ chết nhưng tình báo vẫn tương đối đáng tin.