"Nhưng nếu như muốn dùng kỳ vật chưa thành hình để xây thành đạo cơ thì cần bản thân cần phải hoàn thành quá trình hóa kỳ."
"Độ khó khăn này quá lớn. Một khi thất bại, nặng thì mất mạng. Nếu may mắn thoát chết thì cơ thể cũng xảy ra đủ loại biến đổi quỷ dị."
"Giống như bộ dạng quái quỷ này của ta vậy." Ân thượng nhân cười nói.
Lý Phàm không khỏi nói: "Không phải ngươi nói ngươi đã thành Trúc Cơ rồi sao?"
"Thành công nhưng cũng không hoàn toàn thành công. Ta còn chưa hiểu rõ chính mình như vậy, cho nên thời khắc sống còn Trúc Cơ sắp thành lại bại." Ân thượng nhân hơi tiếc nuối nói.
"Nếu cho ta làm lại mấy lần nữa... Không, một lần là được. Nếu có thể cho ta một lần nữa thì sẽ hoàn mỹ, 'dựa ta để trúc cơ'."
"'Dựa ta để trúc cơ'?" Lý Phàm nghe từ này thì trong lòng khẽ động: "Nếu có thể thành công dựa ta để trúc cơ, thì như thế nào?"
Trong đôi mắt Ân thượng nhân tràn đầy mong ước: "Điều đó tương đương với việc mượn sức mạnh của lò luyện thiên địa, tái tạo thân thể. Mà thân thể này là thể chất hoàn mỹ nhất ta có thể tưởng tượng."
"Người xưa có câu, thích hợp nhất mới là tốt nhất. Bây giờ tu sĩ Trúc Cơ thường cần tìm kiếm kỳ vật thiên địa tương hợp hòa hợp với mình, như vậy mới có thể phát huy mức độ lớn nhất của kỳ vật thiên địa."
"Nhưng cho dù là kỳ vật thiên địa cấp bậc gì thì thiên chi kỳ trong truyền thuyết cũng tuyệt đối không bằng 'dựa ta để trúc cơ'!"
"Suy nghĩ một lát, có cái gì thích hợp với ngươi hơn chính ngươi không?"