Ân thượng nhân vui mừng, liên tục gật đầu: "Đúng rồi, ngươi thấy sao?"
Sắc mặt Lý Phàm kỳ lạ, dẫn theo Ân thượng nhân đến một căn nhà có cửa hình vuông.
Đúng lúc này, chú chó đụng đầu vào người Lý Phàm.
Thứ nó ngậm trong miệng cũng rơi xuống. Lúc ấy Lý Phàm chỉ nhìn thoáng qua, thấy là một cục xương, nghĩ rằng là đồ chơi của chú chó nên không quan tâm.
Lại không ngờ cục xương này là bảo bối của Ân thượng nhân.
Chỉ thấy vẻ mặt hắn đau lòng nhặt cục xương lên, lau sạch sẽ nước miếng dính bên trên.
Hắn dùng ánh mắt như nhìn người tình trong mộng, dịu dàng vuốt ve, cẩn thận thưởng thức.
Dáng vẻ kia khiến cả người Lý Phàm nổi da gà.
Hắn khẽ ho khan, làm Ân thượng nhân tỉnh lại trong niềm say mê.
Lý Phàm lên tiếng hỏi: "Ân đạo hữu, không biết khúc xương này có lai lịch ra sao? Khiến ngươi quý trọng như vậy?"
Ân thượng nhân nắm chặt khúc xương trong tay, dường như sợ nó lại mất đi lần nữa vậy.
Hắn nhìn chằm chằm khúc xương trong tay, ánh mắt hơi hoảng hốt: "Cái này là một bảo bối không tầm thường. Tất cả mọi thứ ta cất giữ đều có thể mất nhưng chỉ có nó, thậm chí còn quý giá hơn sinh mệnh ta."
Lý Phàm nghe vậy thì nghiêm túc lên, trong lòng tò mò, dùng ánh mắt hỏi thăm mà nhìn Ân thượng nhân.
"Chắc hẳn đạo hữu không xa lạ gì với Tiên Phàm Chướng." Ân thượng nhân nói như khoe khoang.
"Ngay từ đầu, Tiên Phàm Chướng này chỉ lưu hành ở nhân gian phàm thế, đối với tu tiên giả chúng ta lại không có ảnh hưởng gì."