Sau khi lĩnh ngộ hai thức thần thông, Lý Phàm lại tốn nửa tháng củng cố cảm ngộ trong Thiên Huyền Kính.
Sau đó quyết định lên đường đi tìm cơ duyên đột phá bình cảnh.
Sau khi trải qua một phen so sánh vị trí trong đầu và bản đồ biển Tùng Vân.
Lý Phàm phát hiện, nơi phải đi lần này là một nơi tên là đảo Ân Ân.
Sở dĩ có tên gọi kỳ lạ này là vì trên hòn đảo này không có người phàm.
Chỉ có đơn độc một tu sĩ tên là Ân Ân thượng nhân.
Tu vi Ân Ân thượng nhân này thật ra không cao, chỉ có Trúc Cơ kỳ.
Nhưng người này cảm thấy hứng thú với tu luyện là bao.
Ngược lại thích nghiên cứu mấy thứ kỳ quái.
Trong đối tượng nghiên cứu của hắn, đồ vật nổi tiếng nhất chính là "Tiên Phàm Chướng".
Thí nghiệm cơ thể sống rút ra Tiên Phàm Chướng trong cơ thể dẫn tới Tô Trường Ngọc tử vong lúc trước là do Ân Ân thượng nhân này làm.
Bởi vì như thế, rất nhiều tu sĩ đều rất không chào đón hắn. Không muốn lui tới với hắn.
Vì thế một mình hắn dọn tới trên đảo nhỏ xa xôi, cũng vui vẻ yên tĩnh.
Cơ duyên đột phá của mình sao lại có liên quan đến người này?
Lý Phàm có chút tò mò, lập tức xuất phát đến đảo Ân Ân.
Đảo Ân Ân nằm ở góc Đông Bắc của biển Tùng Vân, Lý Phàm phải mất hơn hai mươi ngày mới đến được gần đó.
Hòn đảo không lớn, cũng không có cây cối gì.
Chỉ có một kiến trúc hình vuông cao vút trên hải đảo.
Từ xa, có thể lờ mờ nghe thấy tiếng kêu đau đớn của nhân loại nương theo làn gió biển truyền tới.
"Ân Ân thượng nhân đạo hữu có ở đây không?" Lý Phàm cất tiếng.