Một cơ quan khôi lỗi chôn sâu dưới địa mạch mấy ngàn năm, ngày đêm không ngừng hấp thu năng lượng địa hỏa, tôi luyện bản thân.
Xé tan dãy núi trùng điệp dưới đáy biển, đứng lên từ trong biển Tùng Vân!
Đỉnh thiên lập địa, hiên ngang gào thét!
Mây đen núi lửa phun trào dưới đáy biển xông lên chân trời, vô số phi thạch màu đỏ trong màn trời vẽ ra từng đường hỏa tuyến, bắn ra bốn phương tám hướng.
Sau khi khôi lỗi Thiên Dương từ trong biển trở người đứng yên, thoáng quay đầu, hai mắt toát ra hồng quang thấm người.
Lại nhanh chóng cất bước về phía đảo Vạn Tiên.
"Ầm!"
Một chân dẫm xuống, dấy lên sóng lớn cao trăm mét.
Khôi lỗi Thiên Dương trong đất rung biển động, sải bước tiến lên.
Nhìn như thong thả, thực ra rất nhanh.
Cách đảo Vạn Tiên càng lúc càng gần.
Dọc theo đường đi, long hành hổ bộ dấy lên sóng thần, không biết đã phá hủy bao nhiêu đảo nhỏ ven đường.
Bỗng nhiên, thân thể cao lớn của khôi lỗi Thiên Dương chợt ngừng lại.
Bởi vì không trung đột nhiên đen lại.
Khôi lỗi Thiên Dương ngẩng đầu nhìn lên.
Một ngọn núi treo ngược còn lớn hơn hắn gấp mười lần bất thình lình xuất hiện trên đầu hắn.
Sơn thể gần như chiếm toàn bộ tầm nhìn của hắn, mơ hồ có thể nhìn thấy thú vật cây cối trên đó.
"Đạo hữu, xin dừng bước!"
Ngay vào lúc này, một âm thanh trong lạnh lẽo ẩn chứa từng tia sát ý quanh quẩn trên bầu trời.
Đỉnh núi như khoan, phủ đầu đè xuống!
Sắc mặt khôi lỗi Thiên Dương kiệt ngạo, nổi giận hét lên một tiếng, hai tay vươn ra.
Hung hăng va chạm với núi treo ngược nện xuống.