Mà không thể tìm ra nguyên nhân căn bản nhất của cái chết: Lý Phàm phát động Sát Cơ Vô Tướng.
Vì vậy Lý Phàm cho rằng, Công Tôn trưởng lão này hoàn toàn chính xác có thể thăm dò thiên cơ chứ không phải lừa đảo.
Nhưng chỉ có thể như người mù sờ voi thôi, chỉ tìm ra được một mà không biết mười.
Đạo lý này, không chỉ một mình Lý Phàm hiểu rõ.
Lúc này đầu óc nóng lên, mọi người đều kịp tỉnh táo lại.
Nhưng dù sao cũng có một ít người ôm tâm lý may mắn, cho mình là tu sĩ thiên mệnh sở quy.
Bọn họ liên hợp lại, ước chừng khoảng ba mươi mấy người.
Lần thứ ba thăm dò động phủ Thiên Dương.
Lý Phàm cũng treo thưởng nhiệm vụ hài cốt của Hà Chính Hạo lên, yên tâm chờ xem kịch vui.
Sau mười ngày, đội thám hiểm này chật vật trở lại.
Ba mươi mấy người trốn về hơn một nửa.
Trong tiếng khóc lóc kể lại của bọn họ, những người xem trò vui đều biết trong động phủ này xảy ra chuyện gì.
Có tất cả mười bảy khôi lỗi, thật sự quá mạnh!
Không biết cơ thể làm từ vật liệu nào mà vô cùng kiên cố.
Pháp thuật gì đánh lên cũng không có chút hiệu quả nào.
Đến cả vết xước cũng không có.
Suy nghĩ một chút cũng phải.
Tuy khôi lỗi cơ quan này có thể đè thấp chiến lực đến Luyện Khí kỳ nhưng cường độ thân thể của bọn nó lại có thể ngăn cản được công kích của tu sĩ Nguyên Anh kỳ.
Một tu sĩ Luyện Khí bình thường sao có thể tổn thương bọn nó?
Ba mươi mấy tên tu sĩ Luyện Khí công kích đến, mười bảy khôi lỗi này lại không hề bất ngờ tí nào.