Nói xong Vũ Văn Tinh lại thở dài: "Toàn bộ đảo Vạn Tiên, số lượng tu sĩ Nguyên Anh chỉ hơn mười người mà thôi. Bây giờ đột nhiên chết một người, tổn thất không thể nói không lớn được."
"Càng không nói đến sau hai lần thăm dò trước đây đã có bốn vị Kim Đan, mười ba vị Trúc Cơ mất mạng bên trong."
"Hiện giờ trên đảo không thái bình. Nhiều tu sĩ chết như vậy, chức vị của bọn họ trên đảo cũng bị bỏ trống. Vì tranh đoạt những công việc béo bở này mà thế lực khắp nơi cũng bắt đầu âm thầm đấu sức."
"Vạn Tiên Minh cũng bắt đầu cuộc điều tra về Trịnh Tiêu Vân, lần này Công Tôn trưởng lão của Thiên Cơ đường tự ra mặt. Cũng không biết có thể điều tra được cái gì hay không nữa."
"Thời buổi hỗn loạn..."
Lý Phàm thấy hình như Vũ Văn Tinh này còn lo lắng vì nguyên nhân khác nhưng hắn không nói thì Lý Phàm cũng không tiện lỗ mãng hỏi.
Sau đó hàn huyên mấy câu xong thì thông qua truyền tống trận trở về đảo Vạn Tiên.
Không khí trên đảo nghiêm túc hơn nhiều, sắc mặt tu sĩ đi qua lại cũng không còn vẻ nhẹ nhõm như trước kia nữa.
Sau khi Lý Phàm nghe ngóng tin tức thì biết được nguyên nhân tại sao Vũ Văn Tinh kia lại sầu muộn.
Hóa chỗ dựa sau lưng Vũ Văn Tinh là Câu Huyền chân quân đã bỏ mạng kia.
Dựa vào mối quan hệ này hắn mới có thể đánh bại nhiều người cạnh tranh, trở thành trấn thủ của đảo Lưu Ly.
Bây giờ còn chưa ngồi ấm đít mà chỗ dựa đã đổ.
Thảo nào lại lo lắng như vậy.
"Đến cả đại năng Nguyên Anh cũng bỏ mạng, động phủ kia quả nhiên vô cùng nguy hiểm."