Dẫn đến một trận cảm thán từ các thuyền viên xung quanh.
Trương Hạo Ba phân biệt hoàn cảnh mịt mờ dưới nước, lặn sâu xuống.
Rất nhanh đã tới đáy biển.
Nếu là người phàm thông thường, đã sớm không chịu nổi áp lực khủng khiếp như vậy dưới đáy biển, nổ tung mà chết rồi.
Nhưng sau ba tháng tu hành, thể nội Tiên Phàm chướng khí của Trương Hạo Ba đã bị thanh trừ gần hết.
Thể chất cũng được tăng cường rất nhiều, cách đột phá đến Luyện Khí kỳ không còn xa nữa.
Cộng thêm việc hắn có thủy tính ưu việt nên đương nhiên không sợ hãi.
Trương Hạo Ba không ngừng bơi dưới đáy biển, ánh mắt hắn đột nhiên chăm chú.
Tốc độ đột ngột tăng lên, rồi bơi về phía một thi thể đã vùi trong bùn lầy một nửa.
Sau khi đào thi thể ra khỏi bùn, quả nhiên Trương Hạo Ba tìm thấy một cuốn sách trên ngực thi thể này.
"Định Hải Thần Kiếm".
"Thực sự không phải mơ, là ta trọng sinh." Trương Hạo Ba ngẩn ngơ vuốt ve bìa sách.
Tuy trước đó hắn đã nhận định bản thân là người trọng sinh, nhưng dù sao thì chuyện trọng sinh cũng thật khó tin.
Lại thêm hình ảnh kiếp trước trong đầu hắn dần mờ nhạt, khiến hắn không khỏi hơi dao động về chuyện xảy ra lần này.
May mà gần đây có lẽ vì sắp đột phá đến Luyện Khí kỳ, nên hắn mới dần nhớ ra một số chi tiết đã bị lãng quên trước đó.
Bao gồm cả nơi ban đầu trục vớt được "Định Hải Thần Kiếm".
Vì thế hắn tranh thủ lần ra biển này, tới nơi đây để xác minh.
Xem rốt cuộc hắn có thực sự trọng sinh hay không, hay mọi thứ chỉ là mộng cảnh chân thực tới mức đáng sợ.