"Hửm?" Lý Phàm quay đầu, nhìn Triệu quản sự.
Triệu quản sự đối mặt với tiên sư trong truyền thuyết, vẫn không tránh được có phần căng thẳng.
Hắn đắn đo câu nói, cẩn thận dè dặt hỏi: "Vị tiên sư này, hình như quan hệ của ngươi và Hà tiên sư không tệ lắm?"
Lý Phàm đang muốn trả lời, lại chợt nhớ tới gì đó, trầm ngâm chốc lát mới nói: "Hà đạo hữu và ta tương giao ước chừng cũng đã hơn bốn mươi năm, chiếu cố ta rất nhiều. Trước đây ta có việc ra ngoài, vẫn chưa biết hắn đã chết. Hôm nay đột nhiên nhìn thấy bài vị của Hà đạo hữu, thật sự khiếp sợ vạn phần."
"Chỉ có thể kính hắn một nhén nhang..."
Nói tới đây, Lý Phàm lắc đầu, thở dài.
Triệu quản sự cũng cảm khái nói: "Từ lúc ta biết được tin Hà tiên sư đã chết, lập linh đường này vì hắn đã hai mươi sáu ngày. Tiên sư ngươi là người đầu tiên, cũng là người duy nhất tới tế bái hắn."
"Tiên sư trên đảo đã tới hơn mười người, không phải vì tìm kiếm di vật của hắn thì là vì tranh đoạt chức vị tiên sư trấn thủ đảo Lưu Ly."
"Mắt thấy tiên sư trấn thủ mới đã nhậm chức, chức quản sự này của ta cũng khó mà giữ được."
"Giao phó của Hà tiên sư lúc sinh thời ta vẫn chưa thể hoàn thành, thật sự là hổ thẹn trong lòng."
"May mà hôm nay gặp ngươi."
Dáng vẻ Triệu quản sự như trút được gánh nặng.
"Giao phó của Hà đạo hữu?" Lý Phàm sửng sốt.
"Đúng vậy. Sinh thời Hà tiên sư từng giao cho ta một vật, giao phó ta, nếu ngày sau hắn gặp phải bất trắc thì giao vật ấy cho đạo hữu tới tế bái đầu tiên sau khi hắn chết." Triệu quản sự đáp đúng sự thật.