Thân hình chợt dừng lại, lơ lửng giữa không trong, trong mắt Lý Phàm hiện lên một tia kinh ngạc.
Hắn đáp xuống trong viện của Triệu quản sự, đi vào trong linh đường.
Triệu quản sự mặc tang phục, quỳ trước linh bài.
Lý Phàm nhìn chữ trên linh bài, ngẩn ngơ xuất thần.
"Linh vị của cố tiên sư Hà Chính Hạo".
Hà Chính Hạo...
Đã chết?
Trong lòng Lý Phàm khiếp sợ cỡ nào thì không nói tới, chỉ là vô cùng nghi hoặc.
Đều nói người không thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông.
Nhưng dựa vào "Hoàn Chân", Lý Phàm lại có thể lặp lại tắm trên một dòng sông vô số lần.
Một số động tác rất nhỏ của mình có lẽ sẽ bắn lên bọt nước trong sông, nhưng lại không cách nào thay đổi hướng chảy của dòng sông.
Hà Chính Hạo lại nằm ngoài dự liệu của Lý Phàm.
"Hà đạo hữu chết thế nào?" Lý Phàm không nhịn được hỏi.
Triệu quản sự bỗng nhiên kinh hãi, ngay sau đó xoay người, cung kính trả lời: "Nghe nói, lúc Hà tiên sư thăm dò một động phủ gặp phải cơ quan, bất hạnh gặp nạn."
"Đến nay đã năm mươi sáu ngày."
Lý Phàm không khỏi nhớ lại lúc ấy Hà Chính Hạo đưa tin...
"Đúng lúc có mấy người bằng hữu gần đây phát hiện một động phủ thượng cổ, mời ta cùng đi thăm dò. Theo lời bọn họ, động phủ này hẳn là đã phong bế trước khi đại kiếp buông xuống, bên trong chắc chắn có không ít kỳ trân dị bảo, thậm chí có không ít công pháp tồn tại cũng không phải không có khả năng."...
Hà Chính Hạo muốn thăm dò động phủ, nhờ Lý Phàm thay mặt trấn thủ đảo Lưu Ly.