Nhưng hắn đã quá già rồi. Già đến mức ngay cả một việc suy nghĩ đơn giản cũng trở thành vấn đề khó khăn.
Trên người vô số chuôi tàn kiếm mang đến đau đớn, cũng giống như một nguyền rủa ác độc thời thời khắc khắc ảnh hưởng đến suy nghĩ của hắn.
Vì vậy, sau một lát suy tư không có kết quả, hắn chậm rãi lên tiếng: "Như vậy, ngươi đánh thức ta là vì cái gì?"
Bách Lý Trần làm như thở phào nhẹ nhõm, đè nén thần sắc kích động, vội vàng nói: "Đệ tử muốn cầu tổ sư, ban cho Vân Thủy Đồ Lục."
"Vân Thủy Đồ Lục? Đó là cái gì? Để ta suy nghĩ một chút..."
Một lát sau.
"À. Thì ra là cái này, cũng không phải là thứ gì ghê gớm."
Giọng điệu quái vật quy xà mang theo một tia hoài niệm: "Năm đó, Hãn Hải từng nói, thứ này chỉ có thể giao cho đệ tử của Vân Thủy Thiên Cung."
"Nếu ngươi là hậu nhân của Phất Vân..."
Nói tới đây, quái vật quy xà do dự một lát.
Sau đó vẫn chậm rãi nói: "Như vậy giao cho ngươi, dường như cũng không có gì không đúng."
Bách Lý Trần để lộ vẻ mặt mừng rỡ như điên, không ngừng dập đầu: "Cảm ơn tổ sư!"
Ngay lúc quái vật quy xà chuẩn bị đem Vân Thủy Đồ Lục giao cho Bách Lý Trần.
Một âm thanh đột nhiên vang lên.
"Chậm đã!"
Bách Lý Trần cùng với quái vật quy xà nhìn sang theo phương hướng âm thanh truyền đến.
Chỉ thấy Lý Phàm một đường đạp lêm chuôi kiếm, đang nhanh chóng tới gần.
Trên người không ngừng có bóng kiếm xuyên qua, nhưng đau đớn dường như không hề ảnh hưởng đến hắn.
Lý Phàm ba bước làm hai bước, rất nhanh liền xuyên qua được rừng kiếm, nhẹ nhàng nhảy xuống.