Thấy một đám tu sĩ đánh nhau, Tần Đường chậm rãi nói.
Một nửa khác tu sĩ không bị tập kích bao gồm cả Lý Phàm thì lựa chọn đứng xa khỏi chiến trường, tránh bị ảnh hưởng đến.
Lý Phàm lùi ra vị trí an toàn, quan sát thế cục giữa sân.
Kính ảnh màu xanh lam kia ra chiêu vô cùng sắc bén, lại không biết mệt mỏi cũng không bị thương.
Tu sĩ bình thường thực sự không phải đối thủ của hắn. Giao thủ với nhau, rất nhanh đã rơi vào thế yếu.
Không bao lâu có không ít tu sĩ chết thảm dưới kính ảnh của bản thân.
Theo các tu sĩ chết đi liên tục, những người còn lại khổ sở giãy giụa thấy không kiên trì được bao lâu cũng tức nước vỡ bờ, chửi ầm lên với Tần Đường.
"Ngươi tỉnh lại đi! Thu nhận đồ đệ cái gì, Vân Thủy Thiên Cung đã sớm sụp đổ không biết bao nhiêu năm rồi!"
"Sư phụ sư bá cái chó gì! Đại kiếp hạ xuống, không phải tất cả đều tàn sát lẫn nhau sao!"...
"Tàn sát lẫn nhau?" Tần Đường nghe vậy thì lắc đầu.
"Trên dưới Vân Thủy Thiên Cung ta một lòng, tôn kính lẫn nhau, yêu thương lẫn nhau. Cho dù phải hy sinh vì đồng môn sư huynh sư đệ cũng sẽ không bao giờ do dự."
"Sao có thể tàn sát lẫn nhau chứ?"
Tần Đường nói, giọng nói dần nhỏ đi.
"Đại kiếp, đại kiếp..."
Hắn cau mày, dường như nhớ ra gì đó.
"Đại kiếp..."
Hắn không ngừng lẩm bẩm lặp đi lặp lại, bầu trời trên quảng trường đột nhiên u ám đi.
Những huyễn ảnh màu lam tập kích các tu sĩ kia cũng xảy ra biến dị.
Bóng tối màu đen không ngừng tuôn ra từ trong huyễn ảnh, trong chốc lát đã nhuộm huyễn ảnh thành màu đen khiến người ta sợ hãi run rẩy.