Tóc Lý Phàm bạc phơ, thân thể khom xuống, hắn vẫn không dừng lại mà tiếp tục bước đi.
Mãi đến khi cơ thể hắn quá già yếu, không còn đi được nữa.
Lúc này mới suy yếu ngã xuống mặt biển.
Ánh mắt mơ hồ, trước đi ý thức biến mất, Lý Phàm như thấy được phía trước không xa, trên bờ biển, Tần Đường mặc áo trắng đơn độc đứng ở đó.
Giơ bình rượu lên với Lý Phàm, Tần Đường mỉm cười uống một hớp...
Mở mắt ra, Lý Phàm phát hiện mình còn đang ở trong tòa nhà với đám tu sĩ kia.
Chỉ là đã có khoảng thời gian dài trôi qua trong ký ức, rất nhiều người mang vẻ mặt mơ màng.
Qua hồi lâu bọn họ mới hồi phục lại thần thái.
"Dễ dàng vượt qua dòng sông cửu u, vượt qua mặt biển trong lòng mới khó."
"Cửa thứ hai, thử thách dũng khí này đã kết thúc."
"Sáng ngày mai chúng ta sẽ tiến hành thử thách cuối cùng."
Nói xong, Tần Đường cầm theo bình rượu không rời người mà lảo đảo rời khỏi đây.
"Độ khó tâm hải..."
Tu sĩ nghe Tần Đường nói vậy thì sắc mặt hốt hoảng, như có lĩnh ngộ.
Có người thì ngoảnh mặt làm ngơ không hề để ý.
Cứ như vậy, ngày thứ hai trôi qua rất nhanh.
Sáng ngày thứ, Tần Đường xuất hiện trước mắt mọi người theo thường lệ.
Nhưng lần này hắn không uống rượu, không còn say khướt nữa mà trông rất có tinh thần.
"Hôm nay là khảo nghiệm cuối cùng." Tần Đường nhìn các tu sĩ, trông rất nghiêm túc.
"Trên con đường tu hành, sẽ gặp phải vô số khó khăn hoặc cám dỗ. Các ngươi có thể kiên trì bền bỉ không thay đổi sơ tâm không?"
"Để ta rửa mắt mong đợi."