Lời nói của Tần Đường trước sau không nhất quán, hành sự cũng tùy tâm sở dục.
Giọng nói dần xa, các tu sĩ sống sót trong tòa kiến trúc đều thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng không ai có thể đảm bảo khi nào Tần Đường sẽ trở lại.
Cho nên, bọn họ đều muốn tranh thủ thời gian để đi ngủ.
Nhưng...
Cái thứ gọi là giấc ngủ này, chỉ những người thường xuyên mất ngủ thì khẳng định sẽ có hiểu biết sâu sắc về nó.
Nếu như không có gánh nặng trong lòng thì chỉ cần nói đi ngủ thì sẽ ngủ mất tiêu.
Ngược lại, nếu trong lòng cứ nghĩ đến chuyện này, cưỡng ép bản thân chìm vào giấc ngủ.
Thì tám chín phần họ sẽ giật mình bừng tỉnh vào lúc bản thân sắp chìm vào giấc ngủ.
Lại thêm những tu sĩ này, có nhiều người đã hình thành thói quen bế quan tu luyện thay thế giấc ngủ.
Nghiễm nhiên, họ đã đánh mất năng lực ngủ.
Thế là, dù biết rằng mình sẽ chết nếu không ngủ nhưng nhiều tu sĩ vẫn không ngủ được.
Dù biết Tần Đường đòi mạng kia có thể trở lại bất cứ lúc nào thì những người này cũng không có cách nào khác.
Trong lòng họ thầm hận vì đã không học được một hai loại pháp thuật thôi miên, đành phải lựa chọn tự đánh ngất chính mình, ý đồ có thể lừa đối qua ải.
Đáng tiếc, trong mắt Tần Đường, hiển nhiên ngủ và hôn mê là hai loại khái niệm khác nhau.
Thế là, sau nửa đêm, Tần Đường lại đến.
Lại là một trận gió tanh mưa máu.
Sáng sớm hôm sau, khi Lý Phàm tỉnh giấc.
Những gì hắn nhìn thấy là thi thể nằm đầy trên sàn của tòa kiến trúc.