Căn cứ kinh nghiệm của đám người thăm dò Vân Thủy Thiên Cung ở kiếp trước, Tần Đường này chính là cửa ải thứ nhất để nhập môn Vân Thủy Thiên Cung.
Hắn không phải là một người sống mà là một sự tồn tại cùng loại với quỷ dị.
Những lời hắn nói cũng chính là quy tắc quỷ dị.
Nếu muốn sống thì cần phải tuân thủ theo hắn.
Mà chỉ có thông qua khảo nghiệm của hắn thì mới có thể lấy được tư cách thăm dò các nơi khác nhau trong Vân Thủy Thiên Cung...
Cuối cùng, Tần Đường cũng đã nói xong.
Hắn phủi tay: "Hôm nay cũng không còn sớm nữa, ta đưa các ngươi đi nghỉ ngơi trước. Sáng sớm ngày mai, chúng ta chính thức bắt đầu khảo nghiệm."
"Đi theo ta nào."
Nói xong, hắn ta quay người đi ra phía ngoài quảng trường.
Hầu hết các tu sĩ, bao gồm cả Tư Không Nghị và Bách Lý Trần đều ngoan ngoãn đi theo phía sau Tần Đường áo trắng.
Lý Phàm cũng theo sát phía sau.
Chỉ có vài người liếc mắt nhìn nhau, không đi theo đám đông.
Thay vào đó, bọn họ lao vùn vụt về phương hướng ngược lại, có ý đồ rời khỏi nơi này.
Dường như Tần Đường không chú ý đến những động tác nhỏ của những người này, hắn một chút phản ứng cũng không có.
Những người này đang muốn trốn thoát, tốc độ phi hành của bọn họ càng lúc càng nhanh.
Bọn họ hoàn toàn không chú ý tới, càng ngày càng rời xa Tần Đường thì trên người bọn họ càng ngày càng có nhiều lam quang tuôn ra.
Cuối cùng, sau khi bọn họ bay được một khoảng cách nhất định.
Tất cả những người này đều biến thành từng cái xác khô, nặng nề, ngã xuống mặt đất.