Khi vừa gặp được Tiêu Tu Viễn, hắn liền giả bộ nổi giận: "Thiên Lý đường các người làm việc như thế đó hả? Chẳng qua chỉ là một tu sĩ Luyện Khí nho nhỏ mà thôi, lâu như vậy mới tìm ra được tin tức. Ta còn tưởng rằng các ngươi đã quên mất việc này rồi, nên chuẩn bị tìm người khác xử lý đây!"
Tiêu Tu Viễn có chút xấu hổ, hắn liền vội vàng kéo Lý Phàm, đồng thời mở ra trận pháp cửa hàng, ngăn cách ngoại giới nhìn trộm.
Lúc này, hắn mới nhỏ giọng giải thích: "Ngươi nhỏ giọng một chút! Chậm trễ lâu như vậy, thật sự là có nguyên nhân."
"Hửm?" Thần sắc Lý Phàm hơi thay đổi, chờ đợi lời nói tiếp theo.
"He he, nói thật với ngươi, độ khó của nhiệm vụ lần này thế mà lại nằm ngoài sự dự liệu của ta. Lần trước, ta thỏa thuận với ngươi đổi lấy năm mươi điểm độ cống hiến, thật sự là quá ít! Ngươi biết không, chuyện lần này ta phải đi xin một vị tiền bối Trúc Cơ hậu kỳ hỗ trợ mới làm xong đó..." Tiêu Tu Viễn nhìn Lý Phàm chằm chằm, ý tứ thể hiện rõ rành rành.
"Sao, ngươi muốn làm trái với thỏa thuận?" Lý Phàm hơi nheo mắt lại, vẻ mặt không thiện ý nhìn Tiêu Tu Viễn.
Tiêu Tu Viễn gãi đầu: "Ngươi cho thêm ít nữa..."
Lý Phàm quay người định rời đi.
Tiêu Tu Viễn gấp gáp nhảy dựng lên: "Ai dô, ông ngoại của ta ơi, ta thực sự đang gặp khó khắn mà! Hai đơn liên tục đều mua bán lỗ vốn."
"Được, được, được! Cứ làm như đã thỏa thuận, năm mươi thì năm mươi!" Hắn cắn răng nói.
"Đây, cộng với số đặt cọc trước đó, chính xác là năm mươi điểm độ cống hiến." Lý Phàm lạnh lùng nói, và ném bốn viên linh thạch trung phẩm tới.