Nghe Hà Chính Hạo giải thích dông dài.
Bóng dáng Lý Phàm trước mắt hắn dần chồng lên bóng dáng tu tiên giả đã cứu nhóm người Ly giới gặp được lúc mới vào Tu Tiên giới đời trước.
"Hay lắm, thì ra là tiểu tử ngươi lạm dụng chức quyền! Khó trách Thiên Bảo lâu làm ăn trái phép dưới mí mắt ngươi nhưng vẫn không xảy ra chuyện gì. Thậm chí đời trước lời đồn Thiên Bảo lâu nhập cư trái phép người phàm cả đảo đều biết cũng không dẫn tới phiền phức gì."
Cẩn thận nghĩ lại, đúng thật là vậy.
Lấy tính cách tham tài của Hà Chính Hạo, lại làm sao có thể nhường thịt mỡ bên miệng cho người khác chứ?
Rất hợp lý.
Trong lòng Lý Phàm có chút cạn lời nhưng vẫn nhanh chóng chấp nhận hiện thực.
"Vậy ý Hà đạo hữu là?"
Hà Chính Hạo nhìn thấy Lý Phàm không phản đối, tức khắc trở nên vô cùng vui vẻ: "Việc này đơn giản. Chỉ cần đạo hữu thay ta đến Ly giới một chuyến, mang về vật tư ta bảo người trong Ly giới thu thập vào mười năm trước cho ta là được."
"Sau khi bán những vật tư này thành tiền mặt, độ cống hiến đạt được ngươi ta mỗi người một nửa."
"Ta cần trấn thủ đảo Lưu Ly, không rời đi được. Trước kia định tìm người khác hợp tác, vừa hay đạo hữu gửi tin cho ta, bèn sửa thành liên hệ ngươi."
Nghĩ lại, việc này quả thật không có nguy hiểm gì.
Ba mươi ngày hơn một ngàn điểm độ cống hiến, cũng vượt xa nhiệm vụ có thể nhận được bình thường.
"Không biết qua lại một chuyến thì cần bao lâu?" Chuyện này nhất thiết phải hỏi rõ ràng trước, Lý Phàm không muốn lỡ mất sự mở ra của Vân Thủy Thiên Cung.