"Lúc trước đạo hữu là tán tu, vì thế có điều không biết. Thành viên trong Vạn Tiên Minh ta có thể tiến cử tán tu bên ngoài gia nhập. Dựa vào cảnh giới và tiềm lực của thành viên tiến cử còn sẽ nhận được thù lao độ cống hiến tương ứng."
Trước khi vào Thiên Huyền Kính, Hà Chính Hạo hình như nhớ tới gì đó, quay đầu nói với Lý Phàm: "Cho nên nói, đạo hữu tới tìm ta hỗ trợ cũng rất hợp ý ta."
"Thì ra là vậy. Ta còn sợ Hà đạo hữu khó làm, là ta lo nhiều rồi." Vẻ mặt Lý Phàm bừng tỉnh, sau đó lại trịnh trọng nói: "Bất kể ra sao, công của đạo hữu, Phàm không dám quên."
Hà Chính Hạo cười gật đầu, rất hài lòng với phản ứng của Lý Phàm.
Theo sau hai người đi vào Thiên Huyền Kính.
"Người này là tán tu Luyện Khí hậu kỳ ta thông báo trước đó, muốn gia nhập Vạn Tiên Minh ta." Trong không gian của Thiên Huyền Kính, Hà Chính Hạo nhìn Lý Phàm nói.
Một lát sau, trong không gian vang lên một âm thanh.
"Tiến cử một tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ, nhận đinh công thượng đẳng, tương đương 300 điểm độ cống hiến. Tổng độ cống hiến hiện tại: 1340 điểm."
Hà Chính Hạo nghe vậy chợt sửng sốt, sau đó trong mắt thoáng một tia dị sắc.
Hắn nhìn chằm chằm Lý Phàm một hồi, mở miệng dò hỏi: "Mạo muội hỏi, không biết hiện giờ đạo hữu bao nhiêu tuổi?"
Lý Phàm suy nghĩ mới trả lời: "Hai mươi chín."
Hà Chính Hạo hít một hơi khí lạnh, mặt đầy kinh ngạc: "Luyện Khí hậu kỳ hai mươi chín tuổi, còn là tán tu..."
Sau đó lại mừng rỡ vô cùng: "Đạo hữu thiên tư cao, thật sự bình sinh ít thấy."