Kéo giãn khoảng cách xong, Evan mở mắt ra.
Jack đứng dậy.
Nhưng không phải dựa vào sức lực bản thân đứng dậy.
Trên đỉnh đầu và ngực hắn ta mỗi nơi có một tờ trăm đô đang bốc cháy. Loại lửa siêu phàm ánh vàng nhạt đó nhảy múa trên bề mặt tờ tiền, như hai lá bùa dán lên người, cưỡng ép điều khiển cái thân xác đầy bệnh tật tan nát đó.
Hậu chiêu của Sapp. Tiền bạc thúc đẩy.
Jack hai tay cầm thanh kiếm thánh giá bạc đó, vì vừa nãy đâm hụt mà cứng đờ ở đó. Cả người như một con rối bị giật dây, dựa vào tiền bạc đang cháy để duy trì khả năng hành động cuối cùng.
Evan cúi đầu nhìn cơ thể mình.
Trên làn da Đồng Hóa, lúc này cắm chi chít đinh thép. Mỗi cái dài nửa tấc, đầu đinh lấp lánh ánh vàng kim và bạc.
Giữa các mũi đinh, lượng lớn chất lỏng dạng dầu vàng kim tưới lên bề mặt Đồng Hóa của hắn, chậm rãi chảy theo rãnh hoa văn.
"Đinh bạc và thánh thủy mặt trời."
Evan bình thản phán đoán trong lòng.
Rồi hắn đợi hai giây.
Ngoài chút đau nhói khi đinh cắm vào da, không có phản ứng nào khác.
Thánh thủy mặt trời tưới lên người, thậm chí còn có cảm giác ấm áp thoải mái. Như đang phơi nắng.
Ma Dược Báng Bổ trung cấp tăng 50% kháng đồ bạc. Chỉ -10% kháng bạc thì ảnh hưởng không lớn.
Những thứ chuyên dùng khắc chế chủng khát huyết đó, với hắn mà nói, đã không còn tạo thành uy hiếp nữa.
"Ngươi rốt cuộc là quái vật gì vậy?!"
Đôi mắt Jack bị dịch tiết dán gần như không mở được đó, từ một khe hở thấy được cảnh này.
Não bộ hắn ta gần như sắp treo máy.
Đối phương rõ ràng có khả năng Siêu Tự Hồi Phục của chủng khát huyết đỉnh cấp.
Sao lại không sợ thánh thủy mặt trời? Sao lại không sợ đồ bạc?
Đó là những quả bom thánh mỗi cái trị giá hai trăm đô la. Bên trong chứa đầy đinh bạc và thánh thủy đặc chế của Giáo Hội Trị Liệu.
Là vũ khí khắc tinh giáo hội chuyên phát triển để xử lý chủng khát huyết cao cấp.
Đừng nói tới chủng khát huyết cấp chuyên gia như Priest, dù là cấp đại sư, bị thứ này đánh trúng chính diện cũng sẽ tan biến tức khắc.
Nhưng bây giờ, tên học đồ Thợ Săn Ma hạ đẳng này, trên người cắm đầy đinh bạc, tưới đầy thánh thủy, đứng đó chẳng hề hấn gì.
Thậm chí nhìn còn có vẻ khá tận hưởng.
"Lẽ nào... lại là ma dược?!"