Evan giơ tay trái lên, lòng bàn tay phủ sắc đồng thau lạnh lẽo đó, từ dưới lên vững vàng đỡ lấy đoạn giữa cây gậy bóng chày.
Rắc!
Năm ngón tay đồng thau khép lại như một chiếc kìm thủy lực.
Cây gậy bóng chày gỗ sồi thô chắc bị bóp gãy làm đôi ngay trong kẽ tay hắn.
Đinh nhọn cong vênh, dăm gỗ bắn tung tóe, như thứ vừa bị bóp nát không phải gỗ cứng, mà là một món đồ chơi dán giấy.
“A?”
Miệng tên thanh niên há ra một cái, tiếng hét trong cổ họng nghẹn lại giữa chừng.
Đầu hắn bị bàn tay đồng thau to lớn đó thong thả vươn tới, năm ngón tay chụp trọn cả hộp sọ hắn.
Hắn bị bàn tay đó nhấc bổng khỏi mặt đất.
Hai chân lơ lửng, mũi giày đạp loạn trong không khí.
“Buông tôi ra! Buông tôi ra!”
Tên thanh niên phát ra tiếng thét lạc giọng.
“Cứu tôi với! Cứu tôi với! Thompson!”
Hắn vừa gào thét, hai tay vừa điên cuồng đấm, cào cổ tay Evan đang siết chặt đầu hắn.
Cạch! Cạch! Cạch!
Mỗi cú đấm giáng xuống, khớp ngón tay hắn truyền về không phải cảm giác đau âm ỉ khi đấm vào thịt.
Mà là lực dội ngược khi đấm vào một ống thép lạnh cứng.
Evan nhìn chằm chằm gương mặt bắt đầu méo mó vì ngạt thở của hắn, ánh mắt thoáng chút mơ hồ trong khoảnh khắc.
Hắn nhớ lại thời gian trước, lần đầu tiên bản thân gặp ma cà rồng.
Lúc đó cũng tình huống tương tự thế này, chỉ có điều, người bị nắm trong tay như vậy khi đó là chính hắn.
“Người thứ nhất.”
Hắn thầm đếm trong lòng.
Bốp.
Khoảnh khắc năm ngón tay đồng thau khép lại, cái đầu đó như một quả cà chua chín nẫu, bị bóp qua kẽ tay thành một đám thịt nhão màu đỏ sẫm trộn lẫn óc và tóc.
Cạch! Cạch! Cạch!
Vài tiếng va chạm kim loại trầm nặng cùng lúc vang lên từ hai bên trái phải, trên đầu và trước ngực hắn.