“Hai loại siêu phàm triệt tiêu lẫn nhau, từ đó xóa bỏ ảnh hưởng.”
Ông ngẩng đầu lên.
“Nhưng.”
“Tiền đề muốn chủ động giải nguyền, là cậu phải hoàn toàn nắm vững một đặc tính siêu phàm.”
Ông nhìn thẳng vào Evan.
“Cậu hiện đã nắm vững chưa?”
Evan bất lực lắc đầu.
“Con vẫn chưa phải học đồ, tiến sĩ.”
Armitage trầm ngâm vài giây.
“Cậu đợi một chút.”
Ông đứng dậy, bước về phía căn phòng nhỏ đóng kín bên cạnh.
Dường như có thứ gì đó muốn đưa cho Evan.
Evan nghe thấy từ bên đó vọng ra tiếng ngăn kéo mở ra đóng vào, xen lẫn vài tiếng va chạm kim loại khe khẽ.
Vài phút sau, Armitage bước ra.
Trong tay ông cầm một tấm thẻ đồng thau cỡ lòng bàn tay.
Tấm thẻ đồng đó được khắc khá tinh xảo.
Bề mặt khắc một loại hoa văn đặc biệt Evan chưa từng thấy qua.
Những hoa văn đó vừa giống một loại chữ viết, vừa giống một loại hình học pha trộn, dưới ánh sáng lọt qua cửa sổ ánh lên sắc đồng thau u ám.
Mép tấm thẻ đồng có một lỗ trống, xuyên qua đó là một sợi dây mảnh màu đen, đan bằng một loại chất liệu da nào đó.
“Đây là phù trừ tà tôi từng dùng qua.”
Armitage đặt nó vào lòng bàn tay Evan.
“Đồng thau trong luyện kim thuật được phú cho khả năng dẫn truyền năng lượng, kênh dẫn linh tính.”
“Đồng thời nó còn mang ý nghĩa tượng trưng cân bằng cảm xúc.”
Ông dùng đầu ngón tay điểm vào sợi dây đan màu đen đó.
“Sợi dây này đan bằng da rắn.”
“Trong luyện kim thuật, rắn tương ứng với thủy ngân, tượng trưng cho lý tính và sự lạnh lùng.”
“Tấm phù trừ tà này có thể giúp cậu gánh chịu một phần khống chế dục vọng tới từ tu sĩ. Nó không thể hoàn toàn chặn năng lực của đối phương.”
Ông ngừng lại một chút.
“Nhưng đủ để cậu không bị khống chế trong tích tắc.”
Ông lão ngồi trở lại ghế.
“Linh cảm cậu nhạy bén. Với lại Olcott đã hứng thú với vị nữ phù thủy trong huyết mạch cậu, dù thế nào cũng sẽ không trực tiếp giết cậu.”