Mỗi bước đều đi không vội không chậm, đế ủng đạp lên lá rụng phát ra tiếng sột soạt khe khẽ.
“Đừng sợ. Ta là người trợ giúp được đại sư huynh của cậu gọi tới. Cứ gọi ta là Hồng Tư là được.”
Evan không ra khỏi gốc cây, vẫn giữ tư thế sẵn sàng phản kích bất cứ lúc nào.
Lỡ như gã này là người Priest phái tới để dọn dẹp hậu quả thì sao.
Trong cái đêm mà thân phận hỗn loạn thế này, không thể tin ai một cách dễ dàng.
Hồng Tư dường như nhận ra sự cảnh giác của đối phương.
Hắn lại bước thêm một bước, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
“Nghe sư huynh cậu nói... tuần trước là ở gần đây đúng không?”
Hắn ngừng lại một chút, cố tình kéo dài giọng.
“Cậu sợ ma cà rồng tới mức tè cả ra quần...”
“Anh Hồng Tư!”
Bóng người Evan vụt một cái lóe ra từ sau gốc cây sồi.
Một bước sải chân xông lên sườn núi, gần như tranh lời cắt ngang nửa câu sau của đối phương.
“Chúng ta có thể đổi cách nói khác!”
“Anh có thể nói lúc đó đũng quần tôi không đổ mồ hôi.”
“Dù sao chỉ cần tôi không nói ra, thì chẳng ai biết trong đũng quần tôi là mồ hôi hay nước tiểu cả.”
Hồng Tư dừng bước, nhìn Evan đang đứng dưới ánh trăng từ trên xuống dưới.
Mái tóc ngắn bạc trắng lởm chởm, đồng tử dọc màu vàng kim, mạch máu đen dưới lớp da tái nhợt, một thân thể vừa hoàn thành chuyển hóa còn phủ đầy bùn đất và máu đen đỏ.
Trong nụ cười của hắn thoáng thêm chút kinh ngạc.
“Không ngờ hấp thụ nhanh đến vậy.”
“Xem ra thân thể cậu cũng nhạy bén như cái đầu vậy.”
Hắn men theo sườn núi bước lên, ánh mắt dừng lại trên xác nữ trợ lý vẫn đang từ từ tự hồi phục trên mặt đất.
Dù bị giảm 300% khả năng tự hồi phục, giờ vẫn có tốc độ tự hồi phục khá tốt.
Chiếc cổ bị đập vỡ đã lành lại, cái đầu cũng đã hồi phục được một nửa.
Hồng Tư kinh ngạc thốt lên: “Thật tò mò cậu làm thế nào mà một Thợ Săn Ma vừa nhập môn còn chưa có cấp bậc lại khiến một con khát huyết chủng cấp 【học đồ】 ra nông nỗi này.”
“Mà sao con khát huyết chủng này tốc độ tự hồi phục lại chậm thế?”
Evan cười cười: “Tôi cho cô ta uống chút thuốc mạnh tay!”
Hồng Tư ồ lên một tiếng, lộ vẻ mặt hiểu ý: “Vậy thì tiện cho ta nhiều rồi.”
Miệng nói vậy, tay hắn thò vào túi thư móc ra một món đồ.
Một cây âm thoa màu bạc trắng dài chừng ba mươi phân.
Hắn quỳ một gối xuống, cúi người đâm chính xác đầu nhọn âm thoa vào ngay giữa lồng ngực nữ trợ lý, rồi dùng ngón cái và ngón trỏ khẽ gảy vào thân âm thoa.