Ta Là Học Sinh Nghiêm Túc, Mỗi Ngày Chỉ Ăn Chín Loại Ma Dược
Tác giả: Quỷ Cốc Đạo Trưởng
Giới thiệu:
Evan xuyên không thành một học sinh bán máu thử thuốc, có được bảng thiên phú.
[Cửu Long Chi Lực: Ngươi có thể đồng thời đảo ngược tác dụng phụ của chín loại dược vật]
Đại Học Hiền Giả: thuốc ngủ đời mới nhất, dành cho những học sinh cần thức khuya.
Ngươi uống [Ma Dược Đông Miên Chưa Hoàn Thành]: nhận thức tổn hại, năm ngày không tỉnh giấc.
Hiệu quả đảo ngược: trong năm ngày có thể học tập trong mộng.
Phòng Thí Nghiệm Hồng Vương: dược tễ tăng trưởng dạng thử nghiệm, hậu quả tự chịu.
Ngươi uống [Virus D Giai Đoạn Hai]: cơ bắp tăng sinh, máu đông cứng.
Hiệu quả đảo ngược: Thể chất +0.3, tăng độ đàn hồi cơ thể.
Giáo Hội Trị Liệu: tuyển mộ trẻ mồ côi có sức đề kháng thuốc mạnh.
Ngươi uống [???]: da thịt lở loét, nội tạng tan chảy, tinh thần biến dị.
Hiệu quả đảo ngược: huyết mạch ??? +2%, ngươi cảm thấy như mọc thêm một con mắt.
Giáo chủ Mật Giáo: ta là sứ đồ ôn dịch, trong người mang 666 loại ôn dịch, ta sẽ……
Evan một ngụm nuốt hắn xuống: có gì thì nói với 1000 loại ma dược trong bụng ta đây.
[Ngươi đã đảo ngược tác dụng phụ của 'Trái Tim Ôn Dịch', ngươi có được vị cách: Ung Thư Vĩnh Sinh, ngươi bất tử bất diệt.]
……
Nhiều năm sau, khi Evan dung nạp hết thảy độc tính và lời nguyền của thế giới này, bước lên ngôi vị thần, hắn nghe thấy dân chúng truyền tụng danh hiệu của mình.
Đại Từ Phụ, Ôn Dịch Quân Chủ, Hiền Giả Tội Nghiệp, Hắc Dương Cứu Thế Chủ, Chủ Nhân Của Cái Ác, Chúa Tể Quy Nhất……
Bước đầu tiên tới siêu phàm: ma dược cộng steroid.
“Sinh mệnh vì sao mà chìm vào giấc ngủ?”
“Bởi vì đêm nay, ta sẽ gia nhập cuộc săn……”
Evan lơ mơ lẩm bẩm theo bản năng.
Hắn mở mắt ra, nhãn cầu khô rát đau nhức, ghèn mắt dính chặt hàng mi lại với nhau, phải tốn không ít sức mới tách ra được.
Ngọn lửa đèn dầu hỏa chỉ còn lại một chấm sáng bé bằng hạt đậu, ẻo lả lay động trong chụp thủy tinh.
Ánh sáng vàng vọt miễn cưỡng chiếu rọi bốn bức tường, trên đó dán đầy báo cũ.
Có chỗ góc giấy đã cong vênh, để lộ lớp vữa mốc meo bên dưới.
Một mảnh báo rách của tờ “Bolton Evening Post” treo xiên phía trên đầu giường.
Tiêu đề trang nhất chỉ còn sót lại nửa câu: “……nổ khí ga……” phần chữ phía sau đã bị vết bẩn nuốt chửng.
Tấm rèm cửa cũ màu xám kéo kín mít, trên mặt vải lấm tấm những đốm mốc trông như một kiểu hoa văn in vụng về nào đó.
Từ khe hở khung cửa sổ, một luồng lạnh ẩm ướt của tháng Mười Một len lỏi thấm vào.
Đêm bên ngoài chẳng hề yên tĩnh.
Từ xa vọng lại tiếng rên rỉ đứt quãng của gã lang thang và tiếng chó hoang sủa.
Xa hơn nữa, trong một con hẻm nào đó bùng lên tiếng gào thét của đám côn đồ, xen lẫn tiếng chai thủy tinh vỡ vụn giòn tan, rồi tiếp sau là một tràng cười thô lỗ.
“Đây là đâu?”
Evan vừa mới thử đứng dậy, một cơn choáng váng dữ dội đã bùng nổ từ sau gáy.
Hắn đành phải ngã bệt trở lại ghế, tấm lưng va vào thành ghế phát ra tiếng kẽo kẹt khô khốc.
Hắn rất mệt.
Cái mệt ấy không phải ngủ một giấc là hết được.
Xương cốt ê ẩm, cơ bắp bủn rủn, đến cả hơi thở cũng mang theo cảm giác gấp gáp gượng gạo, mỗi lần lồng ngực phập phồng đều ngốn đi chút sức lực ít ỏi còn sót lại của hắn.
“Cho dù có phê thuốc bảy lần trong đêm, cũng không đến nỗi suy nhược thế này chứ……”
Evan khàn giọng lẩm bẩm một câu, rồi cúi đầu xuống.
Đôi cánh tay gầy đến mức nhìn rõ cả đường viền xương trụ lộ ra dưới ánh đèn dầu hỏa mờ nhạt.
Làn da tái nhợt gần như trong suốt, bên trên chi chít những đốm đỏ sẫm, có chỗ đã liền thành mảng, viền ngoài ánh lên một sắc đồng đỏ chẳng lành.
Chỗ khuỷu tay còn vài lỗ kim tiêm, vùng da xung quanh thâm tím.
Ký ức ùa về như thủy triều.
“Đm! Vừa xuyên không đã bị giang mai giai đoạn hai?”
Đây là một thế giới song song có phần giống thời kỳ trước Thế Chiến thứ Nhất.
Năm 1910 theo Tân Lịch.
Hợp Chúng Quốc Tân Đại Lục đã bén rễ trên mảnh đất này hơn trăm năm, đang ở trong một giai đoạn phát triển vươn lên chóng mặt.
Cứ cách vài ngày, trên báo lại đăng tin về một phát minh mới nào đó.
Điện lực, động cơ đốt trong, xe hơi, điện báo vô tuyến — những thứ mới mẻ mọc lên từ lòng đất như nấm sau mưa.
Khúc nhạc cuối của thời kỳ khai hoang miền Tây đã cất lên.
Hơi nước và điện khí giao thoa trên nóc những nhà máy.
Khoa học và ngu muội quấn lấy nhau không dứt trên cùng một con phố.
Xưởng thép, xưởng dệt, xưởng đồ hộp mọc lên trải rộng với tốc độ kinh người, tư bản như một con quái thú đói khát, nuốt than đá và máu người, nhả ra vàng ròng.
Tân Đại Lục tràn đầy sức sống, vạn vật đua nhau vươn mình.
Còn các nước ở Cựu Đại Lục thì đang nén một bầu lửa tà, nhe nanh với nhau, chờ đợi một ngòi nổ nào đó.
Evan Ludwig Arkham, năm nay mười chín tuổi, là học sinh.
Ba mươi năm trước, thế hệ ông nội đã cả nhà dời từ thị trấn Arkham dân phong thuần phác thuộc quận Essex, chuyển đến thành Bolton.
Còn vì sao phải rời đi, người nhà chưa từng nhắc tới, Evan cũng chẳng kịp hỏi.
Cha mẹ hắn dựa vào chút tiền tuất ít ỏi để lại sau khi ông bà nội qua đời vì công vụ, mua được căn hộ giá rẻ này ở phía nam thành phố.
Căn nhà hai gian rưỡi, vôi tường bong tróc, chưa có điện, ống nước mùa đông rất dễ nứt vỡ vì đóng băng.
Nhưng ít ra cũng có một cánh cửa đóng kín được và một phòng vệ sinh riêng.
Điều đó giúp họ khỏi phải chen chúc trong cùng một khu nhà tập thể với đám di dân Ireland ở khu bến cảng — những kẻ bất đồng ngôn ngữ, động chút là vung nắm đấm.
Vài chục con người dùng chung một nhà xí, hành lang lúc nào cũng phảng phất mùi bắp cải luộc lẫn mùi rượu gin rẻ tiền.
Nửa năm trước, mọi thứ đều thay đổi.
Cha mẹ hắn, trên đường tan làm thêm giờ trở về nhà, đột nhiên tự sát.
Không di thư, không điềm báo, không một lời giải thích hợp lý nào.
Cảnh sát bảo đó là “hành vi bốc đồng do tinh thần suy sụp gây ra”, hồ sơ đưa vào lưu trữ, rồi chẳng còn ai đoái hoài.
Evan đã đến đồn cảnh sát hỏi hai lần, lần thứ hai viên cảnh sát trực ban thậm chí còn chẳng ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ gõ gõ cây bút chì lên mặt bàn.
“Nhóc con, về nhà đi, đừng tự chuốc phiền phức vào người.”
Những ngày tháng vốn tạm ổn, chỉ trong một đêm đã sụp đổ.
Khoản tiền dành dụm ít ỏi chỉ đủ cho Evan cầm cự nửa năm.
Hắn tính toán chi li từng ngày một, bữa sáng là ly cà phê đen hai xu và mẩu bánh mì cứng còn thừa từ hôm trước.
Bữa trưa thường bị bỏ qua, bữa tối là bát súp đậu tạp giá năm xu, nếu may mắn, thỉnh thoảng có thể vớt được một miếng mỡ nhỏ trong tô.
Hai tháng trước, nhờ một bảng điểm đủ xuất sắc, Evan đã thi đỗ vào ngôi trường tư thục lừng danh của thành Bolton: Đại Học Hiền Giả.
Hoàn thành di nguyện của cha mẹ.
Nhưng học phí mỗi học kỳ những một trăm hai mươi đô la!
Một trăm hai mươi đô la.
Bằng cả tiền công hai tháng ròng không ăn không uống của một người thợ kỹ thuật có bằng đại học.
Thế là, Evan bán máu lần đầu tiên trong đời.
Hai trăm mililít, đổi lấy hai đô la.
Nơi lấy máu là một phòng khám nhỏ treo tấm biển “Viện Nghiên Cứu Y Học” gần khu bến cảng.
Vôi trên tường rơi lả tả, ống cao su đã ố vàng cứng đơ, kẽ móng tay cô y tá còn dính bùn đen.
Hắn nằm trên chiếc giường hẹp trải vải sơn dầu, nhìn dòng máu của mình theo ống chảy vào một chiếc lọ thủy tinh nâu, trong lòng thầm tính hai đô la này đủ mua bao nhiêu ngày súp đậu tạp.
Tiền vẫn không đủ.
Qua giới thiệu của một người bạn, Evan nhận hai chân thử thuốc.
Quy tắc rất đơn giản: liên tục bảy ngày, mỗi ngày uống thuốc đúng giờ, ghi lại phản ứng cơ thể, bảy ngày sau nhận mười đô la.
Không ai nói cho hắn biết đó là thuốc gì, trên hợp đồng chỉ ghi “quan sát lâm sàng thực phẩm bổ sung dinh dưỡng”, dùng toàn những từ viết tắt tiếng Latin hắn chẳng hiểu mấy.
Mười đô la.
Con số đó khiến tim Evan đập nhanh hẳn lên.
Một phu khuân vác ở bến cảng có làm quần quật cả tuần cũng chỉ kiếm được chừng đó.
Sau đó, hắn lại thông qua phòng công tác sinh viên của Đại Học Hiền Giả, ký một bản thỏa thuận trợ cấp cho học sinh nghèo.
Điều khoản viết chi chít, nhưng nội dung cốt lõi chỉ có một: phối hợp với dự án thí nghiệm của vị giáo sư do Đại Học Hiền Giả chỉ định, học phí mỗi năm được giảm từ một trăm hai mươi đô la xuống còn bốn mươi đô la.
Bốn mươi đô la.
Hắn nghiến răng, gom đủ học phí học kỳ đầu tiên.
Thế là, Evan cuối cùng cũng bước qua cánh cổng ngôi trường mà hắn hằng mơ ước, trở thành tân sinh viên khoa Hóa học.
Kế hoạch của hắn rất rõ ràng: học đại học ngành Hóa, xây nền tảng, rồi nộp đơn vào trường Y.
Đợi đến ngày tốt nghiệp, hắn sẽ khoác lên mình một chiếc áo blouse trắng sạch sẽ, mở một phòng khám ở khu phố nào đó đàng hoàng.
Trước cửa treo tấm biển đồng, khắc dòng chữ “Bác sĩ Y khoa Evan L. Arkham”.
“Thế còn cái giá phải trả thì sao?” Evan cười khổ một tiếng, đôi môi nứt nẻ, nụ cười kéo căng khóe miệng đau rát.
Việc bán máu liên tục khiến cơ thể hắn suy nhược như một tờ giấy lọc bị dùng đi dùng lại quá nhiều lần.
Chiếc kim tiêm không sạch sẽ ở phòng khám bẩn thỉu nọ đã khiến hắn nhiễm bệnh giang mai.
Đủ loại thuốc thử không rõ nguồn gốc đã khuấy nội tạng hắn thành một nồi hồ nhão.
Ngày nào cũng đầu óc choáng váng, chẳng còn chút cảm giác thèm ăn, tứ chi bủn rủn đến mức vặn nắp một cái chai thôi cũng phải thở hổn hển hồi lâu.
Ba ngày trước, trong giờ thể dục, Evan chạy bộ bị vấp ngã, cổ tay áo sơ mi bị xé toạc.
Những vệt ban đỏ rợn người trên cánh tay lộ ra trước mắt tất cả mọi người.
Sân vận động im lặng chừng hai giây.
Rồi tiếng xì xào bàn tán, rồi tiếng cười khẩy chẳng buồn che giấu, rồi có kẻ hét lớn một câu gì đó, kéo theo một tràng cười rộ lên.
Evan không nghe rõ nội dung câu nói đó, nhưng hắn nhìn thấy biểu cảm trên từng khuôn mặt.
Loại biểu cảm ấy hắn quá quen thuộc, chính là thứ người ta lộ ra khi nhìn thấy con chuột cống trong cống rãnh.
Hắn trở về căn hộ, ngồi xuống chiếc ghế này, càng nghĩ càng tức, càng tức càng lạnh, rồi một sợi dây căng quá lâu trong cơ thể hắn, cứ thế mà đứt phựt.
Vị “chủ nhà” đời trước của thân xác này, cứ thế mà đi đời.
“Quả là trời sập ngay từ vạch xuất phát mà.”
Evan tựa lưng vào thành ghế, khối gỗ cũ kỹ ọp ẹp dưới sức nặng của hắn phát ra tiếng rên è ạch như sắp gãy.