Tác giả: Tam Cửu Âm VựcSố chữ: 1356
“Lạ lắm sao?”
Trần Linh một tay chống cằm, hồi tưởng lại.
Nói thật thì, gần đây Giản Trường Sinh确实 có chút khác thường. Từ khi ta tỉnh lại, ăn xong lẩu, hắn dường như có tâm sự trong lòng, không còn quấy rầy hay tinh nghịch, thậm chí nói ít hơn hẳn. Cả người hắn như trở nên… sâu sắc hơn?
“Sâu sắc” – Trần Linh không thể tưởng tượng được Giản Trường Sinh lại có thể liên quan tới từ này.
Dù vậy, sau khi tỉnh, Trần Linh cả ngày bận rộn thu thập mảnh đạo cơ, còn chuyện của linh hư giới vụ, nên chưa kịp nhận ra sự khác thường của Giản Trường Sinh. Được Tôn Bất Miên nhắc nhở, ta mới nhận ra vấn đề.
“Khi tôi vừa tỉnh lại, nhìn thấy một bóng dáng lén lút quanh quẩn bên cạnh… để ý kỹ thì hóa ra là Thẻ Đen.” Tôn Bất Miên giữ nét mặt kì quặc nói tiếp, “Ngươi đoán xem… hắn làm gì?”
“Làm gì?”
“Hắn đã rửa lại bộ quả hồ đào tao cất giữ mấy năm liền!”
“Lúc đó ta đứng hình luôn, sau hỏi hắn làm gì thì hắn nói hay thấy ta cầm quả hồ đào, sờ lâu sẽ bẩn nên tiện tay rửa sạch… Lúc đầu ta tưởng hắn gây chuyện, nhưng sau lại phát hiện hắn còn gấp quần áo tao ngăn nắp nữa…”
Tôn Bất Miên vỗ tay mạnh, “Ngươi nói xem việc này có kỳ quặc không!”
“Quả thật hơi lạ… nhưng cũng không khó đoán.”
Trần Linh nhìn xa xăm, dừng lại mấy giây,
“Theo ta hiểu thì hắn… chắc là có việc riêng cần giải quyết rồi.”
Lần này không phải lần đầu tiên Giản Trường Sinh rơi vào trạng thái khác thường như vậy. Lúc trước khi họ rời khỏi hoàng cung ngầm, đi tới huyễn ngọc giới cũng xảy ra chuyện tương tự… Với 6 chữ hệ đã thân quen như thế này, những ý nghĩ nhỏ của Giản Trường Sinh không thể thoát khỏi ánh mắt của Trần Linh.