Tác giả: Tam Cửu Âm VựcSố chữ: 1296
Kim Phú Quý nhìn đôi mắt tràn đầy mong đợi của Tôn Bất Miên, nghẹn ứ nửa ngày, rốt cuộc cũng mở lời:
“Ngươi… ta… ta không làm được đâu!”
“Tại sao lại không làm được?” Tôn Bất Miên chỉ vào đôi mẹ con vừa đi khuất, “Họ vừa rồi chỉ cho ngươi một đồng tiền đồng thôi mà đã nhận được ‘phúc phận’, ta cho ngươi cả một đồng bạc lận đó.”
“Đây không phải chuyện tiền bạc…” Kim Phú Quý thở dài,
“Năng lực của ta, cần cảm xúc ‘tinh thuần’ mới có thể phát động. Ngươi đã nhìn thấu năng lực của ta, trong tiềm thức đã mang theo mục đích, thế nên ngươi cho ta bao nhiêu tiền cũng vô dụng thôi.”
Tôn Bất Miên: …
Tôn Bất Miên cuối cùng cũng đã hiểu ra. Năng lực của Kim Phú Quý tuy cực kỳ biến thái, nhưng điều kiện phát động cũng vô cùng hà khắc… Chỉ khi không biết năng lực của hắn, mới có thể vô tình kích hoạt. Một khi đã nhận thức được năng lực của hắn, thì năng lực đó sẽ trở nên vô hiệu.
Phúc phận kiểu Schrödinger này là sao?
Hèn chi Kim Phú Quý luôn phải duy trì nhân thiết ‘ăn mày’, hơn nữa gần như không thể nhìn ra hắn có năng lực đặc biệt gì. Chỉ có như vậy, hắn mới có thể nhận được sự bố thí tinh thuần nhất.
Lúc này Tôn Bất Miên có chút hối hận… Sớm biết vậy, hắn đã không nhìn thêm một cái làm gì.
Như thế lỡ may lại vô tình đưa tiền cho hắn, thu hoạch được chút phúc phận thì sao?
Tôn Bất Miên còn định nói gì đó,
Giây tiếp theo, Giản Trường Sinh đã bước tới, vỗ vai hắn:
“Rô… ngươi nhìn kìa.”
Tôn Bất Miên thuận theo ánh mắt của Giản Trường Sinh nhìn sang. Chỉ thấy trên bức tường mờ tối bên cạnh, từng sợi ánh trăng lại hiển hiện ra, cứ thế dưới sự chú ý của bọn họ mà kết hợp thành những đường nét văn tự…
“Hôi Vương?”
Ánh mắt Tôn Bất Miên ngưng lại.
Hôi Vương, đến để giao nhiệm vụ cho bọn họ rồi sao?
Bích 6, Rô 6, Chuồn 6Thiên Xu Giới VựcTiểu Trác Tửu Quán