Tác giả: Tam Cửu Âm Vực
Số chữ: 1216
Ầm ầm ầm ầm——
Tiếng nổ long trời lở đất bao trùm cả khu phố, dưới làn mưa tên lửa dày đặc oanh tạc, trung tâm thành phố vốn đã cháy đen hoang tàn nay triệt để biến thành một biển lửa, khói đen cuồn cuộn bốc lên tận trời, che khuất gần như toàn bộ tầm nhìn.
Trên mấy chiếc chiến cơ xé ngang bầu trời, phi công nhìn thấy cảnh tượng tựa luyện ngục bên dưới, cả người đều thả lỏng đôi chút…
Không sinh vật nào có thể sống sót sau quy mô sát thương như thế này.
Đúng lúc này, giọng nói trong kênh liên lạc vang lên có phần gấp gáp:
“Đừng thả lỏng cảnh giác, đội hình máy bay không người lái đã khóa chặt nguồn nhiệt lần nữa, hắn vẫn còn sống!”
Lòng phi công thắt lại, mặt tràn đầy vẻ khó tin, sau đợt tấn công tên lửa mãnh liệt đến thế này, cho dù là Godzilla cũng phải lột da thôi đúng không? Thứ kia nhìn có vẻ yếu ớt không chịu nổi một đòn, vậy mà lại còn sống được sao?!
“Hắn ở đâu…”
Chữ “đâu” cuối cùng của phi công còn chưa kịp thốt ra, phần đuôi máy bay đã nổ tung ầm ầm, một bóng đen thế như chẻ tre với tốc độ mà mắt thường không thể bắt kịp đã xuyên thủng thân máy bay, giống như một viên đạn dễ dàng bắn nổ đồ chơi, vỡ nát tan tành trong tiếng nổ vang vọng.
Tất cả những điều này xảy ra quá đột ngột, mấy chiếc máy bay xung quanh còn chưa kịp phản ứng lại điều gì vừa xảy ra, một bóng người toàn thân đen kịt đã im lặng lơ lửng trên không trung…
Hắc bào lềnh bềnh tựa vực sâu nuốt chửng ánh sáng, mái tóc đen rối bời tự động bay lượn dù không có gió, bóng người ấy hai tay nâng hờ bên thân, tựa thần linh ngạo nghễ nhìn xuống vô số chiến cơ bên dưới, đôi mắt đỏ tươi như máu toát ra áp lực đến nghẹt thở!
“Đây là… cái quái gì vậy?!!!” Phi công chứng kiến cảnh tượng này kinh hãi thốt lên.
“Phóng đạn tuần tra thông minh TL20!!” Khi mọi người đều bị tư thái của Trần Linh dọa đến ngây người, người chỉ huy trong kênh liên lạc vẫn giữ bình tĩnh, ra lệnh một cách tỉnh táo và nhanh chóng,