Tác giả: Tam Cửu Âm VựcSố chữ: 1273
"Khốn kiếp!!""Sao lại thế này..."
Bên rìa Vực Nam Hải, bên trong một nhà máy thép bỏ hoang, một bóng người khoác lên mình bộ hí bào rách nát màu đỏ sẫm đang ngồi trên bậc thang gỉ sét.
Mưa tí tách rơi xuống nền đất lởm chởm, tụ lại thành vũng nước nhỏ. Phổ Kiến Nguyệt nhìn bản thân xa lạ với đầy vết sẹo dao trên mặt trong vũng nước, một cảm giác quỷ dị khó tả dâng lên trong lòng hắn.
Hắn cũng không hiểu, lúc đó, khi bị Bạch Ngân Chi Vương truy sát, vì sao đầu óc lại nóng lên mà lại đi tìm Bích Cơ Q cứu mạng.
Giờ nghĩ lại, đó không nghi ngờ gì là một quyết định cực kỳ ngu xuẩn. Dù hắn thoát được một kiếp, nhưng lại trực tiếp làm lộ hành tung của Bích Cơ Q và những người khác, khiến Huyết Vương ẩn mình có lẽ cũng không thể ra tay theo kế hoạch nữa...
Phổ Kiến Nguyệt không biết mình bị làm sao, hắn chỉ cảm thấy, "Hồng Tâm 6" trong quá khứ không nên như thế này.
Phổ Kiến Nguyệt cảm thấy, bản thân như thể đã phân liệt thành hai người, một người trầm ổn, quả quyết, tâm ngoan thủ lạt, có thể xoay Bạch Ngân Chi Vương và những bán thần khác như chong chóng; một người tham sống sợ chết, ngu xuẩn vô tri, thậm chí không thể chịu đựng được một chút mùi hôi trên quần áo, giống như một công tử bột vô dụng sống trong nhung lụa...
"Đây không phải ta... Ta phải là Hồng Tâm 6 hô phong hoán vũ... Khốn kiếp... Rốt cuộc chuyện này là sao?!""Ta... ta...""Rốt cuộc, ai mới là ta thật sự?!""Bạch Ngân Chi Vương, rốt cuộc ngươi đã làm gì ta!!!"
Rầm——!!Phổ Kiến Nguyệt hai mắt đỏ ngầu, những cảm xúc tiêu cực trong lòng tuôn trào. Hắn đấm một quyền thật mạnh vào lan can cầu thang bên cạnh, trực tiếp làm rung chuyển và vỡ tan cả một dãy lan can trong nhà máy thép thành mảnh vụn, rơi loảng xoảng xuống đất.
Những mảnh vụn kim loại tựa như cát bạc, nhẹ nhàng nảy trên mặt đất. Ngoài nhà máy thép, trong màn mưa mù mịt, một bóng người từ từ bước về phía này.