Xác nhận thân thể của tiểu đào đã thực sự hồi phục, Trần Linh liền lấy ra bữa tối mà nàng đã chuẩn bị dưới lầu.
Tiểu đào đã hôn mê lâu như vậy, đói đến mức không thể chịu nổi, một lúc quên hết mọi chuyện, ăn liên tiếp ba bát cơm mới dần tỉnh lại, sau đó chống tay lên bụng tựa vào tường, ánh mắt trở nên đờ đẫn...
“Chốc lát nữa ta có thể phải ra ngoài một chuyến.” Trần Linh ăn xong, nghiêm túc nói với hai người.
“A?” Tiểu đào giật mình, “Trần Linh đại ca, ngươi định làm gì vậy?”
“Đi tìm chỗ trú thân cho các người của Môn Hợp nhất.”
“Chúng ta có thể giúp được không?”
“Tốt nhất là không.” Trần Linh lắc đầu, “Giới Nam Hải hết sức thù địch với kẻ hòa hợp, nếu các ngươi để lộ thân phận sẽ rất phiền phức.”
“Ồ...” Tiểu đào với Tiểu Bạch đều hơi thất vọng.
Hai người theo Trần Linh đến giới Nam Hải, tự nhiên đều mong muốn giúp đỡ cho mọi người của Môn Hợp nhất, nào ngờ giờ vẫn chẳng giúp được chút gì.
“Trong thời gian này các ngươi cứ ở đây, nếu đói có thể xuống lầu đi cửa hàng mua đồ ăn... Tiểu đào, ngươi phải đội cái này.” Trần Linh từ trong lòng lấy ra một cái mũ lưỡi trai màu vàng, đưa cho Tiểu đào.
Tiểu đào ngờ vực cầm lấy chiếc mũ màu vàng, nàng trước tiên ấn đôi tai lông mềm xuống, rồi nhanh búng một cái đội lên đầu, may mà đôi tai rất mềm, mũ có thể dễ dàng đè lên, hoàn toàn vừa vặn trên đầu.
Trần Linh định mua luôn vài ngày vật phẩm để cho Tiểu đào và Tiểu Bạch ở trong khách sạn không bước chân ra ngoài, song giới Nam Hải hiện đang trong trạng thái phòng bị chiến tranh, cộng thêm hai giới khác đều bị thiên tai quấy phá, mặc dù báo chí ổn định lòng dân, thế nhưng dân chúng Nam Hải vẫn rất hoang mang.
Để ngăn chặn dân chúng hoảng loạn tích trữ vật phẩm đại quy mô, chính phủ giới Nam Hải trực tiếp ban hành chính sách hạn mua.