Tác giả: Tam Cửu Âm VựcSố chữ: 1265
Tí tách—tí tách…Từng giọt nước nhỏ ra từ vòi nước cũ kỹ, rơi xuống sàn phòng tắm, vọng lại trong căn phòng chật chội, buồn tẻ.
Ánh sáng đỏ sẫm từ bảng hiệu đèn neon ngoài cửa sổ xuyên qua rèm, chiếu vào căn phòng u tối, kéo dài bóng của Sở Thường Thanh trên xe lăn tựa như cành cây loang lổ…Hắn cúi thấp đầu, đôi mắt ánh lên chút xanh nhạt trong bóng tối tựa như bảo thạch xanh trong suốt, từng nét bút mực đen nhánh in hằn trên các khớp xương của hắn, toàn thân hắn như một con rối vô lực.
Chiếc đồng hồ treo tường tích tắc từng giây, Sở Thường Thanh liếc nhìn giờ, chậm rãi mở miệng:“Ta muốn đi vệ sinh.”
“Lại đi nữa à?” Một sinh viên ngồi ở góc phòng cau mày hỏi, “Không phải nửa tiếng trước ngươi vừa đi rồi sao?”“Ta có chứng sợ không gian kín, ở đây quá tối, quá nhỏ, lại không mở cửa sổ, ta sẽ căng thẳng.”
Hai sinh viên nhìn nhau, có vẻ hơi do dự.“Nếu lát nữa ta không nhịn được, các ngươi tốt nhất nên giúp ta dọn dẹp sạch sẽ.” Sở Thường Thanh thản nhiên nói thêm một câu.
Hai sinh viên nghĩ đến cảnh tượng đó, lập tức có chút chán ghét, cuối cùng vẫn gật đầu,“Đi đi, đừng giở trò.”
Theo một trong hai sinh viên giơ tay lên, nét bút mực do Hàn Tương lưu lại trong cơ thể Sở Thường Thanh hơi nới lỏng một chút, tạo cho Sở Thường Thanh một khoảng trống đủ để miễn cưỡng hoạt động.Sở Thường Thanh khó khăn chống tay vào tay vịn xe lăn, lảo đảo đứng dậy, vịn vào thành giường và tường, từng chút một di chuyển về phía nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh của khách sạn này được bao quanh bởi kính mờ, ngay cả trong phòng cũng có thể nhìn thấy lờ mờ bóng người bên trong qua lớp kính mờ. Lúc này, hai sinh viên đều chăm chú nhìn bóng người lảo đảo bước vào nhà vệ sinh, trong mắt đầy cảnh giác.
Sở Thường Thanh đi vệ sinh trước, sau đó giơ tay xả bồn cầu, dưới sự giám sát của hai người bên ngoài, chậm rãi di chuyển đến cạnh bồn rửa tay.Từng giọt nước vẫn nhỏ ra chậm rãi từ vòi nước, trong góc sau vòi nước, một mạng nhện nhỏ đang lẳng lặng giăng lơ lửng.