Reng reng reng reng reng——
Tiếng chuông báo động chói tai vang vọng khắp phòng thí nghiệm, tất cả hành lang và căn phòng đều bị ánh đèn đỏ nhấp nháy bao trùm.
Giáo sư Diệp đang theo dõi thời gian thí nghiệm sững sờ, giây tiếp theo căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn lại tấm biển chỉ dẫn thoát hiểm màu xanh lục u ám phát ra ánh sáng yếu ớt...
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Giáo sư Diệp nhíu mày hỏi.
"Là địch tập kích!" Người trợ lý do quản lý sắp xếp phản ứng cực nhanh, hắn lập tức nhét tất cả tài liệu thí nghiệm vào túi, ngữ khí vô cùng nghiêm túc, "Giáo sư Diệp, chúng ta phải lập tức chuyển đi."
Ánh mắt Giáo sư Diệp nhìn về phía mấy lồng chuột bạch còn lại, cùng với chiếc đồng hồ treo trên tường.
"Không, không được... Kết quả thí nghiệm còn chưa quan sát xong."
"Giáo sư Diệp! Đó chỉ là mấy con chuột bạch đã được tiêm mẫu thí nghiệm mà thôi, sau khi chúng ta di chuyển, có thể lấy lại mẫu máu tươi, lặp lại thí nghiệm!"
"Lấy lại mẫu?"
Nghe thấy bốn chữ này, trên mặt Giáo sư Diệp hiện lên vẻ tức giận, ông ta hoàn toàn không để ý đến lời khuyên can của người trợ lý, trực tiếp đẩy xe lăn di chuyển về phía lồng chuột...
Ngay khi hai người đang nói chuyện, một con chuột bạch nữa đã lặng lẽ chết đi, hiện giờ chỉ còn lại hai con chuột bạch trong lồng, một con nằm im không nhúc nhích, một con bốn chân chổng ngược lên trời, trông cũng không sống được bao lâu.
Giáo sư Diệp trực tiếp nhét cả hai con chuột bạch vào một lồng, ôm chúng vào lòng, lúc này cả căn phòng bắt đầu rung chuyển dữ dội, tất cả bàn ghế đều bị xô lệch, hất đổ Giáo sư Diệp xuống đất!
"Giáo sư Diệp?!"
Thấy vậy, người trợ lý vội vàng tiến lên dọn dẹp đồ đạc ngổn ngang.
Chiếc xe lăn lúc này đã bị đâm đến biến dạng méo mó, một bóng người già nua loạng choạng ngã xuống đất, may mà vừa nãy Giáo sư Diệp phản ứng kịp thời nhảy ra khỏi xe lăn, nên không bị thương.