Không khí chìm vào một mảnh chết lặng.
Lời nói của Khương Tiểu Hoa tưởng chừng vô lý, nhưng thực tế lại một lời vạch trần vấn đề lớn nhất hiện tại: Trần Linh bị Bạch Ngân Chi Vương bắt đi, giờ cũng rất có thể bị Bạch Ngân Chi Vương khống chế. Nếu muốn giải cứu Trần Linh, không thể nào tránh khỏi cửa ải Bạch Ngân Chi Vương.
Nhưng chỉ dựa vào ba người bọn họ, làm sao có thể đánh bại Bạch Ngân Chi Vương?
“Có lẽ còn có cách khác quanh co hơn.” Giản Trường Sinh không định từ bỏ,
“Bạch Ngân Chi Vương không thể nào cứ mãi theo sát Hồng Tâm. Có lẽ hắn ta nhốt Hồng Tâm ở một nơi bí mật nào đó... Hoa Mai có thể che giấu sự tồn tại của chúng ta, nếu có thể tìm được vị trí của Hồng Tâm, biết đâu có cơ hội lặng lẽ đưa hắn đi.”
Nghe đến đây, Tôn Bất Miên có chút kinh ngạc nhìn Giản Trường Sinh một cái.
“...Ngươi làm cái vẻ mặt gì thế?” Giản Trường Sinh nhướng mày.
“Thật ra đôi khi, ngươi cũng khá thông minh đó chứ...”
Giản Trường Sinh nhất thời không thể nghe ra hắn ta đang khen mình hay đang mắng mình.
“Nhưng Vô Cực Giới Vực lớn như vậy, phải tìm Hồng Tâm thế nào đây?” Tôn Bất Miên rơi vào trầm tư.
Khương Tiểu Hoa, người nãy giờ im lặng, đột nhiên mở miệng:
“Có thể thông qua Chuột Đảng.”
“Chuột Đảng?” Cả hai đều sững sờ, “Đó là thứ gì?”
“Một tổ chức Vu Sư, nhóm trẻ con từng xuyên qua Hôi Giới trước đây, chính là do bọn họ đưa ra.”
Giản Trường Sinh mắt sáng rỡ, không kìm được vỗ vỗ vai Khương Tiểu Hoa. “Hoa Mai! Ta biết ngay ngươi nhất định có ý kiến mà! May mà có ngươi đó!”
“Vậy ngươi có quen Chuột Đảng này không?” Tôn Bất Miên hỏi.
Khương Tiểu Hoa lặng lẽ cúi đầu xuống.
Rất lâu sau, nàng mới đưa hai ngón tay ra, khẽ chụm lại:
“...Một chút xíu.”
“Có tìm được bọn họ không?”
“Không rõ... Cứ điểm của Chuột Đảng thường xuyên thay đổi, ta không biết khoảng thời gian này, bọn họ có đổi chỗ chưa.” Khương Tiểu Hoa dừng lại một lát, “Nhưng ta có thể đi tìm thử.”