“Một thể hai hồn, bản thân đã là gánh nặng cực lớn cho cơ thể, huống hồ hai linh hồn trên người ngươi lại mạnh hơn cái còn lại… Ngươi sẽ cực kỳ dễ đói, dễ mệt, sau một thời gian dài, nội tạng của cơ thể này sẽ bị suy kiệt, già đi cũng nhanh hơn người khác.”
Thẩm Nan nhìn vào mắt Trần Linh: “Tuy nghe có vẻ tự phụ, nhưng ta quả thật là người duy nhất trong thời đại này có thể giải quyết khó khăn hiện tại của ngươi mà không làm tổn hại đến hai linh hồn…”
Chuyến tàu tiếp tục lăn bánh trong tiếng kêu “cộc cộc” nặng nề. Trần Linh im lặng đối mắt với hắn hồi lâu, sau đó mới chậm rãi lên tiếng:
“Ta cần phải trả giá điều gì?”
Vấn đề một thể hai hồn, không cần Thẩm Nan nói nhiều, Trần Linh tự hắn cũng đã rất rõ.
Cùng với việc thực lực của hắn ngày càng mạnh, nếu không nhanh chóng giải quyết song hồn, cơ thể này sớm muộn cũng sẽ gặp vấn đề… Nhưng về cách giải quyết, Trần Linh quả thật không có manh mối nào.
Đánh cho Yêu hồn phi phách tán, để cơ thể này chỉ còn lại một linh hồn của hắn sao? Tuy rằng Trần Linh có thể làm được điều này, nhưng chuyện như vậy hắn tuyệt đối không làm được, cho dù không có ảnh hưởng từ ký ức của Phương Lương Dạ, hắn cũng không làm được.
Với tiền đề không làm tổn hại đến cả hai linh hồn, giải quyết vấn đề một thể hai hồn… có lẽ cũng chỉ có Thẩm Nan, người đồng thời kiêm tu cả hai đạo “Hí” và “Vu” mới có thể làm được.
“Trả giá?”
Thẩm Nan thờ ơ lên tiếng: “Không cần, đây không phải một cuộc giao dịch, là ta đang trả nhân tình cho Tiêu lão…”
Trần Linh ngây người.
Hắn đã trải qua quá nhiều trong thời đại Cửu Quân, bản năng xem mọi thiện ý của người khác như một cuộc giao dịch hoặc có mưu đồ. Việc giúp đỡ thuần túy không cầu báo đáp như Thẩm Nan, ngược lại khiến hắn có chút không thích ứng.
“Nhìn ta như vậy là có ý gì?”
Nhận thấy ánh mắt kỳ lạ của Trần Linh, Thẩm Nan có chút không tự nhiên: “Thời đại của các ngươi, không còn ai làm Lôi Phong nữa sao?”