Vài phút sau, Trần Linh nhàn nhã bước ra khỏi văn phòng Xích Đồng.
Mặc dù đã có thể tự do ra vào nhà thờ, Trần Linh vẫn không hề lơ là chút nào. Y trước hết trở về phòng mình, lén lút kéo rèm cửa, giả vờ kiểm tra lại tờ giấy một lượt... sau đó với vẻ mặt nghiêm túc sắp xếp một loạt thông tin bệnh viện, chỉnh sửa thành tập xong, mới ung dung đi về phía cổng lớn nhà thờ.
Trần Linh gần như có thể khẳng định, Bạc Chi Vương đã rời Vô Cực, nhưng cẩn trọng một chút thì không sai. Đây là sự tự tu dưỡng của một diễn viên.
Vừa bước ra khỏi cổng nhà thờ, một bóng dáng quen thuộc liền bước lên bậc thang, chậm rãi tiến về phía y.
Chiếc áo gió chấp pháp màu đen từ dưới đám mây đen bước tới, mái tóc dài đỏ sẫm như những đám mây tơ dưới ánh tà dương khẽ lay động không tiếng động... Nàng thuận tay vắt một lọn tóc che mắt ra sau tai, đôi mắt lạnh như băng chậm rãi nâng lên, nhìn chằm chằm Trần Linh ở cuối bậc thang.
Chỉ một cái nhìn, một luồng áp lực tựa núi cao liền ập đến Trần Linh, dường như ngay cả đám mây đen trên đỉnh đầu cũng trở nên đen kịt và trĩu nặng hơn!
Người đó dừng bước ở bậc thang dưới Trần Linh một bậc.
"Chào cô Hồng Tụ."
Trần Linh theo bản năng muốn gọi thẳng hai chữ Hồng Tụ, nhưng nghĩ đến hiện tại Hồng Tụ hẳn là không quen y, cũng không dám mạo muội, vẫn tuân theo "nhân vật giả định" hiện tại, lựa chọn một cách xưng hô lịch sự nhất.
"Đi bộ, hay ngồi xe?" Hồng Tụ thản nhiên mở miệng.
"..." Trần Linh không ngờ Hồng Tụ lại lạnh nhạt như vậy, hoặc có thể đây vốn là tính cách của nàng, do dự một lát, vẫn thăm dò hỏi: "Có gì khác biệt sao?"
"Ta không biết lái xe." Hồng Tụ chỉ vào chiếc xe sedan màu đen cạnh nhà thờ, "Nếu muốn lái xe, chỉ có ngươi lái."
"Hôm nay phải đi khá nhiều chỗ, chi bằng ngồi xe đi... Ta tự lái."