Cơn lốc vàng óng khiến mắt Giản Trường Sinh và Tôn Bất Miên phải nheo lại.Gần như cùng lúc,một dòng chữ vụt qua trước mắt Giản Trường Sinh:Một vị hoàng đế đang nhìn ngươi.Giản Trường Sinh sững sờ tại chỗ.Ngay sau đó, thân hình của cả ba đều bị cơn lốc vàng cuốn vào, biến mất trước cổng đá của Đế Đạo Cổ Tàng.
So với nhóm thiếu niên áo gai cùng những người đầu tiên bị cuốn vào, việc Trần Linh cùng hai người kia tiến vào lại ung dung hơn rất nhiều. Trong gió, họ chỉ hơi điều chỉnh thân hình là đã vững vàng đáp xuống hành lang đen kịt, gió tàn thổi bay bụi bặm xung quanh.Vạt áo bào đỏ rực của Trần Linh khẽ vung lên, áp lực gió liền thổi tan tất cả bụi bặm. Hắn nhìn dòng chữ vàng kim đột ngột hiện ra trước mắt, khẽ nheo mắt...
"Hoàng đế nhìn ta... Đây là ý gì?""Ủa? Ngươi cũng nhìn thấy sao?" Giản Trường Sinh cũng có chút kinh ngạc. "Ta còn tưởng mình hoa mắt.""Trước mặt ngươi viết gì?""Một vị hoàng đế đang nhìn ngươi."Tôn Bất Miên nghi hoặc nhìn hai người một cái, "Sao ta chẳng thấy gì hết vậy?""Ngươi không thấy sao? Là một hàng chữ vàng lấp lánh đó, vừa mở cửa là xuất hiện rồi..."
Trong lúc Giản Trường Sinh đang giải thích cho Tôn Bất Miên, Trần Linh lại trầm tư...Dòng chữ chỉ có bản thân mới thấy, đặc điểm này Trần Linh quá quen thuộc, y hệt như giá trị kỳ vọng của khán giả trong đầu hắn... Tuy nhiên, điểm khác biệt giữa hai thứ là, gợi ý của Rạp Hát xuất hiện trong môi trường xung quanh dưới dạng các loại ảo giác; còn gợi ý của Đế Đạo Cổ Tàng lại là chiếu thẳng dòng chữ lên võng mạc một cách chân thực.Nếu Trần Linh không đoán sai, hẳn là cơn lốc vàng óng lúc mở cửa vừa rồi đã đưa thứ gì đó vào mắt ba người, nên mới có những gợi ý chữ viết này...Đây là cách Đế Đạo Cổ Tàng thiết lập liên kết với nhân loại sao?