Keng keng keng——Gió lạnh thấu xương càn quét trên đại địa hoang vu tịch mịch, bầu trời xám xịt che khuất ánh sáng, trên đại địa đen kịt nứt nẻ, một luồng sáng chói mắt theo đường ray, từ xa lao tới vun vút.
Đó là một chiếc liệt xa đang phi nhanh trong Hôi Giới, chú văn dày đặc bao phủ bề mặt liệt xa và đường ray, tản ra quang mang yếu ớt, theo tiếng ầm ầm của nó lướt qua, cát đá bay mịt mù dọc hai bên đường ray.
Lúc này, trong một toa xe của liệt xa, một thanh niên đeo kính râm gọng tròn lười biếng ngáp một cái.
Trong chiếc liệt xa giới vực này, hình như không có bao nhiêu hành khách. Từ khi sự việc của Vô Cực Giới Vực truyền ra, những người ở giới vực khác đều cảm nhận được thời cuộc biến động, những ai có thể du hành liên giới vực vào thời điểm mấu chốt này, về cơ bản đều là người có việc bất đắc dĩ phải làm, hoặc là người không sợ chết.
“Tiên sinh xin chào, đây có phải hành lý của ngài không?” Một bóng người đi ngang qua toa xe vắng vẻ, chỉ vào chiếc đầu lân đặt trên ghế cạnh bên và hỏi.
“Phải, có chuyện gì sao?”
“Chúng ta sắp đến ga rồi, phía trước sẽ bắt đầu giảm tốc độ… Để đảm bảo an toàn, xin ngươi hãy thắt dây an toàn cho nó, tránh trường hợp lăn văng ra ngoài.”
“Được thôi.”
Vừa nói, thanh niên vừa nở một nụ cười rạng rỡ, sau đó kéo dây an toàn từ chiếc ghế trống bên cạnh ra, buộc chiếc đầu lân vào ghế.
Keng ——
Liệt xa từ một đường ray nhập vào một đường ray khác, nhanh chóng lao thẳng về phía chân trời.
Chờ đến khi tiếp viên đi xa, thanh niên lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đột nhiên,
Hắn như nhìn thấy gì đó, không kìm được dụi dụi mắt, lẩm bẩm:
“Chuyện lạ… ta hoa mắt rồi sao? Sao bên kia lại có hai người??”
Nhìn ra ngoài qua cửa kính liệt xa, chỉ thấy cách đường ray không xa, mơ hồ có thể thấy một bóng người đang đi trên đại địa đen kịt, trên lưng hắn còn cõng một bóng người khác khắp người đẫm máu, bất động, giống như một thi thể.