Tác giả: Tam Cửu Âm VựcSố chữ: 1275
U u——
Theo phong cuồng trong cơ thể Tức Tai bị áp chế đến cực hạn, lam quang lấp lánh trong thể nội nó, đạo Long Tức thứ hai đã sẵn sàng bùng phát!Mà đôi mắt như hố gió kia, đã vững vàng khóa chặt bóng dáng đang cực tốc bay vút trong phế tích.
Mặc cho Trần Linh dựa vào Thiềm Thừ Ảnh Tử, di tốc có nhanh đến đâu, Long Tức của Tức Tai vẫn có thể nhắm chuẩn phương hướng hắn, cảm giác nguy hiểm đến từ sâu thẳm linh hồn, điên cuồng dâng lên trong lòng Trần Linh!
Không được!Trốn không thoát!
Ý nghĩ này xuất hiện trong não Trần Linh, hắn trơ mắt nhìn con cự long lơ lửng giữa không trung, tựa như lưỡi hái tử thần đã giơ cao, sẵn sàng bổ nát đầu hắn bất cứ lúc nào!
Đồng thời,Một cảm giác bị xé rách dâng lên từ trong não Trần Linh.Cảnh tượng trước mắt hắn dần lóe sáng, trong chốc lát hoảng hốt, cả người hắn tựa như lại quay về nhà hát đó.
Trần Linh mở mắt, ánh đèn sân khấu nhợt nhạt tựa kiếm đâm thẳng vào người hắn, mạnh đến mức không thể mở mắt ra, chỉ có thể qua khe hở nheo mắt, miễn cưỡng thấy được tình cảnh xung quanh...
Đùng——Đùng——!!Đùng—— đùng—— đùng——!!
Tiếng bước chân nặng nề mà bạo ngược, vang vọng khắp nhà hát,Những đôi mắt đỏ ngầu trên khán đài, càng lúc càng dày đặc và dữ tợn, bàn chân của chúng dùng sức dẫm mạnh xuống đất, tựa như đang xả hết sự phẫn nộ và sát ý trong lòng, những âm thanh này chồng chất lên nhau, như sóng biển đinh tai nhức óc, cuồn cuộn cuốn về phía Trần Linh trên sân khấu!
Trần Linh có thể cảm nhận rõ ràng cảm xúc của "khán giả", cảm xúc của chúng quá mãnh liệt và cực đoan, nếu không phải có sự tồn tại của bức tường thứ tư, e rằng Trần Linh lúc này đã bị chấn động đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ rồi... Nhưng may mắn là lúc này, hắn vẫn có thể miễn cưỡng dựa vào ý chí của mình, đứng vững trên sân khấu.