Tác giả: Tam Cửu Âm Vực
Số chữ: 1217
Trần Linh đột nhiên phát hiện, trước đây bản thân vẫn luôn rơi vào lối suy nghĩ sai lầm.
Hắn theo bản năng cho rằng, Hồng Trần căn cứ là trung tâm của Hồng Trần giới vực, là nơi quan trọng nhất, không thể để xảy ra sai sót… giống như Cực Quang căn cứ đối với Cực Quang giới vực vậy.
Nhưng giờ phút này, Trần Linh phát hiện hắn đã sai rồi…
Đối với Hồng Trần Quân Tô Tri Vi mà nói, quan trọng nhất không phải Hồng Trần căn cứ, mà là bản thân “Hồng Trần giới vực”, cho nên nàng mới đem cả giới vực giấu vào thế giới chiều cao, giấu trên một đóa hoa nhỏ không ai để ý.
Nếu là như vậy, Tô Tri Vi không thể nào trốn trong Hồng Trần giới vực… Ngược lại, nàng cần có chiều không gian thấp hơn Hồng Trần giới vực, to lớn hơn cả giới vực, vị trí của nàng chỉ có thể là… Hôi Giới.
Là Hồng Trần Quân, bảo vệ Hồng Trần giới vực… chứ không phải Hồng Trần giới vực, ẩn giấu Hồng Trần Quân.
Giờ phút này, phần lớn manh mối đều liên kết với nhau trong đầu hắn. Cho nên bản thân Hồng Trần căn cứ không nằm ở Liễu Trấn, Liễu Trấn có lẽ chỉ là thông đạo kết nối “chiều thấp” và “chiều cao”? Vậy mảnh rừng núi khi đó bản thân bị Lý Thanh Sơn nhặt được, nói đúng ra, thật ra là lối ra của thông đạo “nhân viên” độc quyền của Phù Sinh Họa…
Vậy con đường hắn và các xã viên Hoàng Hôn khác tiến vào, tính là gì? Là cửa sau sao?
Còn Hồng Trần Quân sở dĩ lựa chọn Liễu Trấn, có lẽ là vì bức tranh 《Hồng Trần》 năm đó Diêu Thanh tặng hắn? Không, có lẽ cả Liễu Trấn, đều được xây dựng dựa theo bức tranh 《Hồng Trần》?
Ngay khi Trần Linh còn đang kinh ngạc vì điều này, Dương Mục Khuyển lại hành động.
Dương Mục Khuyển đứng giữa bụi hoa trắng, lòng bàn chân nhẹ nhàng đạp xuống đất, một góc của một bức họa cuộn khổng lồ, từ xa vươn tới dưới chân hai người, sau khi bao bọc lấy thân hình của họ, nhanh chóng thu lại, cuối cùng lại hóa thành một chiếc lá màu xám, điểm xuyết trên đóa hoa nhỏ đang gánh vác Hồng Trần giới vực.