Lông mày Trần Linh khẽ nhướng lên.
"...Phải đó." Trần Linh ha ha cười nói, "Nếu ngươi sợ thì cũng có thể không vào, đằng nào thì súng của ngươi cũng đã bị ta hủy rồi. Cứ thế này chúng ta đứng từ xa xem thử rốt cuộc là ai sẽ bị tiêu hao đến chết trước."
Ánh mắt Nhiếp Vũ càng thêm lạnh lẽo, đặc biệt là đôi mắt sói đang chồng lấp trên không kia, điên cuồng nuốt chửng chút tinh thần lực cuối cùng của hắn, từng tia sáng yếu ớt lóe lên trong đó.
"Mục Dã Liệp Trường" luôn thấu chi cơ thể Nhiếp Vũ, thêm vào đó, cơ thể hắn cũng đã sớm cận kề giới hạn. Nếu cứ tiếp tục tiêu hao như vậy, kẻ chết trước nhất định sẽ là hắn... Trần Linh đã nắm chắc điểm này, mỉm cười đứng giữa màn mưa, vẻ mặt như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
Rõ ràng Trần Linh mới là kẻ bị lĩnh vực khóa chặt, là bên yếu thế tuyệt đối, nhưng vào lúc này lại chiếm giữ địa vị chủ đạo, chỉ một câu nói đã đẩy Nhiếp Vũ vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Nhiếp Vũ nắm chặt đao đứng ở cửa, sau một thoáng do dự, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm, chậm rãi bước vào trong nhà xưởng.
"Vậy thì thử xem... cạm bẫy của ngươi, có giết được ta không."
Bất kể Trần Linh có giăng cạm bẫy hay không, Nhiếp Vũ cũng không thể chờ chết ở đây. Hắn thà giẫm vào cạm bẫy mà liều mạng chính diện với Trần Linh, chứ không hèn nhát chết bên ngoài dưới ánh mắt đối phương.
Lưỡi săn đao phản chiếu màn mưa xung quanh, bước chân hắn nặng nề mà chậm rãi. Dù cảnh giác của Nhiếp Vũ đã được kéo căng đến cực điểm, hắn vẫn không tìm thấy cạm bẫy ẩn giấu ở đâu... Trong môi trường hiện tại, hắn không tìm thấy bất kỳ yếu tố nào có thể gây ra mối đe dọa cho mình.
Trần Linh không chút ngạc nhiên trước lựa chọn của Nhiếp Vũ. Hắn tiện tay nhấc hai bình khí kim loại trong xưởng sửa chữa từ phía sau lên, dùng sức ném về phía Nhiếp Vũ. Hai bình khí nặng nề xé gió, phát ra tiếng vo ve trầm thấp.
Nhiếp Vũ nhíu mày, không dùng săn đao để chém mà cảnh giác nghiêng người né tránh, mặc cho hai bình khí đó rơi xuống đất phía sau.