Đúng Ngọ.Một chiếc xe hơi từ từ dừng lại trước cổng Tập đoàn Hoa Đô.
“Ôi chao, Đặc sứ đại nhân! Ngóng trông từng ngày, cuối cùng cũng mong được người đến rồi!” Chưa đợi xe dừng hẳn, Tông Văn đã mặt dày xun xoe tiến tới, vẻ mặt tươi rói như một đóa cúc nở rộ.
Sau lưng hắn là một nhóm người, cả nam lẫn nữ, hẳn đều là người trong tư gia của hắn.
Trần Linh, người đã “kinh qua trăm trận”, thờ ơ chào hỏi Tông Văn vài câu, rồi cùng hắn bước vào trong trạch viện. Chờ đám đông rời đi, chiếc xe lại khởi động, bắt đầu tìm chỗ đỗ trong trang viên này.
Đến khi tài xế của buổi đấu giá đỗ chiếc xe vào một góc, liền ngáp ngắn ngáp dài bước xuống xe, như thể đi tìm nhà vệ sinh… Dù sao thì Đặc sứ còn phải mất ít nhất vài giờ nữa mới về, hắn có thể nghỉ ngơi một chút.
Đợi tất cả mọi người đi xa, một tiếng động nhẹ từ cốp xe truyền ra, ba cái đầu thăm dò thò ra từ đó…
“Xung quanh không có ai! An toàn!”
“Nha!”
Giản Trường Sinh nhìn quét qua xung quanh, trực tiếp lộn ra khỏi cốp xe. Hồng Tâm 9 theo sát phía sau. Giản Trường Sinh vừa định vươn tay kéo Hề Giả, quay đầu lại thì phát hiện thân hình nhỏ bé kia đã treo trên cành cây, hiếu kỳ nhìn ngắm bốn phía.
“Dễ dàng trà trộn vào thế này ư?” Hồng Tâm 9 nhún vai, “Chán quá đi mất…”
“Dù sao thì cách này là an toàn nhất, nhìn khắp chủ thành Hồng Trần, cũng không ai dám lục soát xe của Đặc sứ.” Giản Trường Sinh không nhịn được cảm khái, “Hồng Tâm 6 tên này giả bộ giỏi thật… Hắn không sợ bị lộ sao?”
“Tiếp theo phải làm gì nhỉ?”
“Tìm một nơi an toàn ẩn nấp, đợi hắn ra tín hiệu.”
“Nhất định phải ẩn nấp sao? Ta hơi đói rồi… Họ đang làm gì vậy, thơm quá.” Hồng Tâm 9 xoa xoa bụng, mũi bắt đầu hít hà mùi thức ăn trong không khí.
“Nha nha!”