“Có lẽ sẽ không.” Trần Linh đáp.
“Vì sao?”
“Có những người đã quen sống một mình, nên không thích có ai kề cận bên cạnh… nhất là người của Hoàng Hôn Xã.” Mặt nạ vàng của Trần Linh, trong căn phòng đen ánh kim, trông thật bí ẩn và sâu thẳm.
Liễu Khinh Yên nhìn bóng mình phản chiếu trên sàn đá cẩm thạch, khẽ nói: “Ngài cũng là người như vậy sao?”
Trần Linh khẽ sững sờ.
Phản ứng đầu tiên của hắn là Liễu Khinh Yên đã nhìn thấu thân phận thật của mình, nhưng rất nhanh ý nghĩ này đã bị bác bỏ… Chưa kể đến việc đang đeo mặt nạ vàng, gương mặt dưới lớp mặt nạ cũng là giả, hơn nữa hắn và Liễu Khinh Yên mới chỉ gặp nhau hai lần, không hề quen thuộc, đối phương căn bản không thể nhìn thấu lớp ngụy trang của hắn.
“…Phải.”
Nhận được câu trả lời này, Liễu Khinh Yên khẽ gật đầu,
“Tiểu nữ đã hiểu… Đa tạ Đặc sứ đại nhân.”
Liễu Khinh Yên đẩy cửa bước ra.
Hành lang loang lổ ánh sáng và bóng tối lại hiện ra trước mắt nàng. Liễu Khinh Yên nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, vạt váy đen khẽ khàng theo từng bước chân nhẹ nhàng, không tiếng động xuyên qua giữa ánh sáng và bóng tối… Bước chân của nàng rất nhẹ, dường như không có chút âm thanh nào, giống như một bóng ma khoác váy đen.
Khi đi đến giữa hành lang, Liễu Khinh Yên chậm rãi dừng bước, quay đầu nhìn lại cánh cửa lớn màu đen ánh kim đã đóng.
Giữa hành lang không một bóng người, thiếu nữ đối mặt với cánh cửa, nhẹ nhàng quỳ một gối xuống đất, vạt váy đen tựa như đóa hồng mực nở rộ giữa ánh sáng và bóng tối, mái tóc xanh mờ ảo buông xõa trên nền đá cẩm thạch trơn bóng… Nàng như một tín đồ mộ đạo, đang cầu nguyện trước thần linh trong nhà thờ.
Trong bóng phản chiếu của đôi mắt tựa nước ấy, một sợi tơ đỏ mà chỉ nàng có thể nhìn thấy, kéo dài từ trái tim nàng, thẳng tắp nối liền với sau cánh cửa lớn màu đen ánh kim.