“Đây là cái thứ gì?!!”
“Chết tiệt, súng hình như không có tác dụng với nó!”
“Bình tĩnh!! Vị trí đều tản ra! Nhắm vào mắt nó mà khai hỏa!”
“Duy trì trận hình, luân phiên khai hỏa!”
“Bảo vệ đội ngũ nghiên cứu khoa học!!”
Đội đặc chiến phụ trách hộ tống đội ngũ nghiên cứu khoa học này có kinh nghiệm tác chiến vô cùng phong phú. Ngay cả khi đối mặt với sinh vật quỷ dị như vậy, bọn họ cũng không hề quá hoảng loạn, mà nhanh chóng điều chỉnh đội hình, chiến thuật, bảo vệ mọi người trong đội ngũ nghiên cứu phía sau lưng.
Dưới sự áp chế hỏa lực mạnh mẽ, con Quái Lang nhất thời không thể tấn công, hàm răng cắn chặt, nhanh chóng xuyên thoa trong rừng.
Tuy tình hình trước mắt có vẻ đã được khống chế, nhưng chỉ có Trần Linh biết, nguy cơ còn lâu mới chỉ có thế.
“Cẩn thận!!”
Trần Linh thấy một đoàn sáng lóe lên trong rừng, lập tức đẩy mạnh Lục Tuần đang ngẩn người ra. Lục Tuần chỉ cảm thấy một cự lực truyền đến, cả người lập tức bị đẩy xa mấy mét, ngã mạnh xuống đất.
Chưa kịp hoàn hồn chất vấn, một đoàn hỏa cầu đã bạo khai ngay tại vị trí hắn vừa đứng!
ẦM——!!
Hỏa cầu chói mắt bùng nổ trên mặt đất, chiếu sáng rực rỡ cả khu rừng tối tăm như ban ngày. Cũng chính lúc này, mọi người nhìn thấy từng bóng dáng đáng sợ xung quanh khu rừng... Đồng tử của bọn họ đột nhiên co rút lại!
“Đây, đây là...” Dương Tiêu sắc mặt trắng bệch vô cùng.
Trong lúc mọi người đang ngẩn người, Trần Linh liền phản tay rút khẩu súng lục từ một thi thể gần đó, nòng súng chỉ vào một khoảng hư vô bên cạnh Tô Tri Vi.
Nửa giây sau, một con Ngân sắc Liệp Ưng nhanh đến cực hạn liền như tia chớp lao ra từ trong rừng, đôi đồng tử sắc bén dường như đã khóa chặt Tô Tri Vi đang ở vòng ngoài cùng, bay thẳng đến thái dương của nàng.
Khi Tô Tri Vi phản ứng lại thì đã không kịp nữa rồi, nàng thậm chí còn chưa kịp quay đầu được một nửa, con Liệp Ưng kia đã lóe đến trước mắt nàng!