Giản Trường Sinh cảm thấy mình sắp hít thở không thông.
Chiếc giường bệnh lăn trên mặt đất, cấp tốc nhấp nhô. Ngẫu nhiên va phải cục đá, liền vang lên tiếng loảng xoảng chấn động. Thứ vật chất màu đen bao trùm trên người hắn cũng theo đó lay động. Sau thí nghiệm, trọng lượng của Triệu Ất đã hoàn toàn vượt ra khỏi phạm trù nhân loại, ngay cả mấy vị áo khoác trắng cùng đẩy cũng vô cùng miễn cưỡng. Chỉ một cú xóc nảy như vậy đã suýt chút nữa nghiền nát xương sườn của Giản Trường Sinh đang bị đè ở dưới.
Mà lúc này, Giản Trường Sinh lại càng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ có thể nghiến răng cắn môi, gắng gượng chịu đựng đau đớn.
Mấy tên Hồng tâm 6 kia đã làm gì vậy... Đã đẩy ta lên thang máy rồi, hắn còn định đi đâu nữa? Chẳng lẽ hắn còn có nhiệm vụ bí mật nào sao?
Hàng loạt nghi hoặc bật ra trong óc Giản Trường Sinh, nhưng giờ phút này hắn không còn tâm trí suy nghĩ thêm. Hắn hiện giờ đã rời khỏi căn cứ Cực Quang, đã đến lúc phải nhanh chóng chạy trốn, nếu không muốn bị thiêu cùng với thứ đang đè trên người mình, thì sự tình sẽ rắc rối lớn rồi.
Đúng vào khoảnh khắc Giản Trường Sinh sắp ra tay, một tiếng thì thầm cực kỳ nhỏ bé vang lên bên tai hắn.
Giản Trường Sinh ngây ngẩn cả người.
Hắn kinh ngạc nhìn chằm chằm thứ đang đè trên người mình, là khối vật chất màu đen bao phủ kín cả người hắn, kinh ngạc thì thầm: "Ngươi... Ngươi còn sống?"
Giản Trường Sinh bị vùi lấp trong đó, nghe thấy âm thanh, thì rõ ràng là từ khối vật thể trước mắt truyền đến. Hắn vạn vạn không ngờ, Triệu Ất đã biến thành thế này mà vẫn chưa chết?
Tiếng thì thầm lại lần nữa vang lên, nhỏ bé như tiếng muỗi kêu. Dù Giản Trường Sinh đã ở gần như vậy, cũng chỉ có thể miễn cưỡng nghe rõ tiếng ấy: "...Nhà..."
"Ngươi nói cái gì?"
"...Nhà... Về... Nhà..."
"Về nhà?" Giản Trường Sinh giật mình.
Cùng lúc đó, tiếng trò chuyện của mấy tên áo khoác trắng vang lên: