"Trần Linh, ngươi thất thần làm gì?"Đám người thấy hắn không đuổi theo thang máy, bèn nghi hoặc hỏi. Trần Linh trầm mặc nhìn chiếc giường bệnh trên thang máy, đôi mắt càng lúc càng lạnh lẽo. Hắn quay đầu nhìn về hướng Hàn Mông rời đi, không biết đang suy nghĩ điều gì.
"Ta bụng không thoải mái, đi nhà cầu... Các ngươi đi lên trước đi."
Lời vừa dứt, hắn không chút do dự quay người đi xuống tầng dưới. Triệu Ất đã bị bác sĩ tuyên bố án tử hình, Trần Linh có thể chấp nhận hắn được mọi người ở khu Ba chăm sóc mà bình yên qua đời. Nếu hắn không muốn liên lụy mọi người ở khu Ba mà tự mình trốn đi, Trần Linh cũng không ngại tiễn hắn đoạn đường cuối cùng... nhưng hắn lại chết với bộ dạng thế này thì Trần Linh không thể nào chấp nhận được.
Trần Linh vẫn còn nhớ rõ, lúc ở đường Hàn Sương, lão nhân kia đã khổ sở cầu khẩn hắn hãy dọn đường lui tốt cho con trai mình. Hắn đã hứa với Triệu thúc sẽ chăm sóc Triệu Ất, nhưng giờ đây...
Trong đôi mắt Trần Linh lại một lần nữa hiện lên thứ bùn đen nhão nhoét biến dạng trên giường bệnh, một cơn lửa giận đồng thời bắt đầu bùng cháy trong lòng. Căn cứ Cực Quang có thực hiện bao nhiêu thí nghiệm trên người, lén lút kéo bao nhiêu người đến, Trần Linh đều không quan tâm. Nhưng bọn họ lại lấy Triệu Ất ra làm vật thí nghiệm, tra tấn hắn thành bộ dạng như vậy, Trần Linh không thể nào bỏ qua. Dù sao thì hiện tại nhiệm vụ đã hoàn thành, Giản Trường Sinh cũng đã được hắn đích thân đưa về mặt đất. Kế tiếp, chính là thời gian riêng tư của hắn.
Thang máy mang theo Triệu Ất và Giản Trường Sinh trên giường bệnh chậm rãi đi lên. Tầng một đen kịt lại một lần nữa chìm vào yên lặng.
Trần Linh một tay đút túi đi sâu vào căn cứ. Đầu ngón tay hắn xé nhẹ dưới cằm, áo dài trắng như tuyết lại một lần nữa biến thành áo khoác chấp pháp quan. Đôi mắt hắn trong bóng tối lạnh lẽo như đao.
...
Tầng Ba.
"Vật thí nghiệm này có vấn đề."
Mấy vị chấp pháp quan nghe tiếng đi vào căn phòng vốn là của Giản Trường Sinh, thấy vết máu đỏ thẫm trên giường thì lông mày nhíu chặt lại.
"Mặc dù lượng máu chảy ra đã đạt đến mức chí mạng đối với người thường, nhưng dù sao đi nữa, thi thể không thể nào tự nhiên biến mất... Ngay cả khi bạo thể, quần áo trên người cũng sẽ để lại dấu vết."