Dứt lời, Trần Linh bước tới người kế tiếp. Người phụ nữ ôm đứa bé vẫn ngồi đó, đôi mắt trống rỗng của nàng dường như vừa được thắp lên chút hy vọng, cả cơ thể không ngừng run rẩy.
Đúng vậy… Chỉ cần có thể vào Cực Quang thành, con nàng nhất định sẽ sống!
Lời nói của Trần Linh tựa như một liều thuốc trợ tim, tiêm vào cơ thể người phụ nữ. Đôi mắt nàng dần lấy lại tinh thần... Hay đúng hơn, là sự khát khao mãnh liệt đối với Cực Quang thành.
"Trượng phu ngươi đã chết trong biển lửa, nhưng ngươi vẫn còn sống." Trần Linh bước đến bên cạnh người kế tiếp.
Đó là một người phụ nữ khoảng hai mươi tám, hai mươi chín tuổi, nửa khuôn mặt bị bỏng do lửa. Nàng cuộn tròn cả người lại, bất động như tượng đá.
"Hắn có biết ngươi đang mang thai không?"
Nghe câu này, nàng đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt kinh ngạc nhìn Trần Linh.
"Ta ư? Không... Không đúng, ta không có..."
"Mắt ta sẽ không nhìn nhầm." Trần Linh nhàn nhạt đáp. "Trên người ngươi có cốt nhục của hắn. Hắn đã chết, nhưng ngươi vẫn còn mang theo hy vọng thuộc về hai ngươi..."
Nói xong câu này, Trần Linh tiếp tục bước về phía trước, chỉ còn lại người phụ nữ ngơ ngác ngồi tại chỗ cũ. Hai hàng nước mắt trào ra khóe mắt, nàng ôm lấy khuôn mặt bị bỏng, không biết là đang cười hay đang khóc.
Trần Linh cứ thế xuyên qua đám đông, giọng nói hắn bình tĩnh, vậy mà chỉ hai ba câu đã có thể đánh thức một người nạn đang tuyệt vọng. Bọn họ tựa như những người chết đuối đã kiệt sức, vốn đã từ bỏ tất cả của bản thân, nay lại một lần nữa nhìn thấy hy vọng... Bọn họ bắt đầu giãy giụa trong vùng bùn tuyệt vọng!
Loại giãy giụa này mãnh liệt gấp trăm lần so với lúc mới lên xe. Chỉ những người từng sa chân vào vũng bùn tuyệt vọng mới có thể thật sự cảm nhận được hy vọng đáng quý này trong khoảnh khắc. Không khí tuyệt vọng bị kìm nén trong toa xe dần tan biến, thay vào đó là một khao khát sống mãnh liệt chưa từng có!