Trần Linh đang muốn mở miệng, Triệu thúc ở một bên liền trầm giọng nói:“Tiểu Ất, ngươi không thể nói năng cho tử tế chút đi? Ngươi cùng A Linh dù sao cũng là hàng xóm chơi đùa từ nhỏ đến lớn, nào có thể vô lễ như thế.”
Triệu Ất tuy bộc tuệch, nhưng Triệu thúc rất thông minh. Câu nói này mắng là Triệu Ất, nhưng kỳ thật cũng là nói cho Trần Linh nghe. Hắn biết đứa con trai này của mình không làm nên trò trống gì, nhân duyên lại kém cỏi, trước đó lại cùng Trần Linh bất hòa… Hiện tại Trần Linh làm người chấp pháp, hắn hi vọng Trần Linh có thể nể tình hai đứa từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, đừng so đo với nó.
Trần Linh kiếp trước tuy không phải người trong quan trường, nhưng ý tứ đơn giản như vậy, hắn vẫn có thể hiểu được. Trần Linh im lặng cúi đầu uống sữa đậu nành, không nói một lời.
Triệu Ất há miệng còn muốn nói gì, lại bị Triệu thúc trừng mắt một cái. Y bất mãn ném ba lô xuống bên cạnh bàn ăn, cầm lấy bánh bao gặm.
“Ngươi hôm nay không phải ca đêm sao? Sao sớm vậy đã trở lại rồi?” Triệu thúc hỏi.
“Nhà máy bên kia đình công, ta có biện pháp nào?” Nhắc đến chuyện này, Triệu Ất càng tức giận, y hằm hè nói: “Tiền lương mấy ngày trước vẫn chưa chịu thanh toán! Ngày mai ta liền đi đòi cho bằng được!”
Trần Linh tai khẽ động đậy, đột nhiên hỏi:“Triệu thúc, Tiểu Ất bây giờ đang làm công việc gì?”
“Thằng bé ấy à, nó làm ở xưởng sắt thép, rèn sắt.” Triệu thúc liếc nhìn Triệu Ất, tiếp tục nói: “Thằng nhóc này học hành chẳng ra gì, lại chẳng có tài cán gì, ta liền nhờ vả chút quan hệ để nó vào xưởng sắt thép làm việc… Chứ ngày nào cũng ở ngoài kia dọn tuyết, kiếm được mấy đồng tiền đâu?”
Triệu Ất khẽ bĩu môi, tựa hồ muốn phản bác, nhưng lại chỉ có thể uể oải cúi đầu im lặng. Triệu thúc nói đúng là lời nói thật, làm một ngày ở xưởng sắt thép đủ để hắn ra ngoài làm công việc dọn tuyết cho cục quản lý đường bộ mấy ngày rồi. Làm những việc vặt ấy, rốt cuộc cũng không bằng một công việc chính thức.