Ngắn ngủi yên lặng về sau, trong tửu quán cười vang.
“Vừa đi một tiểu Ngô tử, lại tới một kẻ. Mã trưởng quan thật đúng là có thành ý a!”
“Ngươi còn nói gì nữa? Nếu không phải ngươi hôm qua quá điên rồ, tiểu Ngô tử kia há có thể sợ mà bỏ chạy? Tiểu tử đó trung thực, cứ để lại chơi thêm mấy ngày chẳng phải tốt hơn sao...?”
“Nhưng tên này nhìn còn tốt hơn tên hôm qua nhiều, trông khá lắm.”
“Hôm nay ai nấy kiềm chế chút tay đi, lão Tiền nói, lần này mà lại để xổng mất, thì chẳng còn ai đâu...”
“Chạy? Lần này đừng hòng chạy.” Một gã nam nhân gầy gò chậm rãi đứng dậy, hốc mắt lõm sâu tựa cương thi, chằm chằm nhìn Trần Linh: “Không tệ, rất trẻ, khí sắc cũng tốt, linh kiện trên người chắc hẳn có thể bán được giá tốt.”
“Cốt đao, chơi quá lớn, về sau không tốt kết thúc đâu...”
“Hừ, Băng Tuyền đường phố bị tai ách càn quét, vốn dĩ chính là đám người chấp pháp này thất trách. Sao? Chẳng lẽ còn không cho phép chúng ta đòi chút bồi thường sao?” Gã nam nhân gầy gò được xưng là Cốt đao cười lạnh nói.
Đám người trong tửu quán nhao nhao đánh giá Trần Linh đang đứng ở cửa, phảng phất một đám dã thú tham lam đói khát đang đánh giá con mồi tự mình đưa tới cửa.
Trần Linh cứ thế đứng đó, lời nói của bọn chúng như gió thoảng bên tai. Hắn rút ra một cây bút từ trong ngực, gõ gõ lên bảng biểu.
“Cốt đao đúng không?” Trần Linh viết xuống cái tên này.
“Vậy thì bắt đầu từ ngươi đi... Đêm đó Băng Tuyền đường phố bị càn quét, ngươi đang ở đâu?”
Thấy thiếu niên này còn dám mở miệng tra hỏi, đám người kinh ngạc liếc nhau. Phải biết rằng, hôm qua Ngô Hữu Đông nhìn thấy cảnh này, đã tại chỗ bị dọa đến không thốt nên lời rồi... Tiểu tử này là gan lớn thật, hay là ngu xuẩn thật?
Cốt đao hai mắt híp lại, hắn đứng dậy, chậm rãi đi đến trước mặt Trần Linh.
“Ta ở đâu?” Cốt đao thổi thổi móng tay đen của mình, sau đó, những ngón tay trắng bệch tựa vuốt ưng chộp lấy cổ Trần Linh!
“Ta tại giường mẹ ngươi đó!!”
Trong chớp mắt, Trần Linh trong mắt lóe lên một tia hàn mang, tay phải cầm bút chợt đâm ngược trở lên, đầu bút lập tức xuyên thủng lòng bàn tay Cốt đao!