Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Làm Người Trong Cẩu Đạo (Dịch Full)
Chương 2985: Che trời
Ầm ầm...
Mỗi một đạo kiếp lôi đánh xuống, mùi khét lẹt tràn ngập, đám người hoặc đứng hoặc ngã ngửa, quanh người pháp lực phun trào, điện xà tím xanh đi khắp như thoi đưa.
Rất nhiều Đại Thừa nhân tộc bình tĩnh nhìn tình cảnh này, bí mật truyền âm giao lưu: "Tỉ lệ thành công lần này lại tăng lên không ít "Số lượng đồng tộc có thể đạt tới Đại Thừa, chắc càng nhiều hơn trước đó"
"Có lẽ Đại Thừa tám mươi mốt kiếp cũng có thể thêm ra một bộ phận tương đương.."
"Đại chiến sắp đến, đây là chuyện tốt"
"Không sai! Khí vận định sẵn của chư tộc đều âm thầm nghiêng về phía tộc ta, tình hình như vậy cũng là việc đương nhiên..."
"Tàn sát vạn tộc, nô dịch chư thiên, là chính nghĩa của chúng ta!"
Đang nói, sau kiếp vẫn mênh mông phía trên mái vòm đột nhiên xuất hiện một điểm sáng vô cùng sáng tỏ.
Điểm sáng kia rất chói mắt, dù là điện quang tím xanh liên tục lấp lánh, cũng không cách nào che lại ánh sáng vạn trượng của nó.
Sau khi điểm sáng xuất hiện như mặt trời chiếu tuyết, bóng tối quanh mình nhanh chóng tan rã, cùng lúc đó điểm sáng càng lúc càng lớn, càng ngày càng sáng, vô số khí tức quy tắc và trật tự tràn trề giáng xuống! Trong chớp mắt, phía trên chín cột trụ kiếp vẫn cuồn cuộn, lôi đình lao nhanh gầm thét như trăm sông đổ về một biển, trùng điệp cuốn ngược vào trong điểm sáng.
Ầm ầm...
Thỉnh thoảng, còn có lôi kiếp hạ xuống nhưng lôi đình xuyên qua hư không, chưa chém vào người độ kiếp đã vặn vẹo rất quỷ dị, lại xuất hiện ở trên vòm trời, chui vào trong điểm sáng.
Lúc này, điểm sáng đã to lớn như một tòa đại lục sáng ngời đột nhiên xuất hiện, trời trong xanh treo cao và bóng tối như phân chia thành hai thế giới rõ ràng.
Bên trong chín cột trụ, vốn tốc độ chảy của thời gian thật nhanh, dần trở nên bằng phẳng, không khác gì bên ngoài chín cột trụ.
Vô tận ánh sáng rối tung vạn dặm, lúc xoay chầm chậm như ngôi sao mới sinh, chiếu khắp phương thiên địa, nơi ánh sáng huy hoàng chiếu đến, quy tắc, trật tự khó mà tính toán ầm vang bao phủ, khí tức lạnh lẽo, tà ác, hỗn loạn, sa đọa... Như tuyết đọng gặp mặt trời, nhanh chóng biến mất. Hỗn độn thối lui, trật tự quy vị, mặt đất không ngừng rung động như biến cố ngập trời.
Ánh sáng trắng to lớn như thiên hà trảm phá, huy hoàng rực rỡ, ánh sáng vô tận chiếu xuống, phá vỡ toàn bộ phương càn khôn này!
Nhìn tình cảnh rộng lớn này, tất cả nhân tộc lập tức khép hai mắt lại.
Cho dù là Đại Thừa tám mươi mốt kiếp, vẫn không cách nào nhìn thẳng vào ánh sáng chói lóa kia!
Uy áp vô cùng kinh khủng cuồn cuộn giáng xuống, toàn bộ nhân tộc đều không tự chủ được run rẩy, trong tối tăm bọn họ như hóa thành từng sâu kiến yếu đuối không chịu nổi, đối mặt với lực lượng huy hoàng như thế, không có bất kỳ năng lực phản kháng gì.